Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 3, C04



Hồi 3 – Chương 4: Kim chủ

Mạch Khê dường như vẫn còn chìm đắm trong giai điệu bi thương của bài hát. Bên kia Jon có vẻ rất hưng phấn, khoa tay múa chân, vội vàng chạy đến trước mặt Mạch Khê, chủ động thay cô tháo tai nghe xuống rồi kích động nói: “Giọng hát thật sự là quá tuyệt vời, rất cuốn hút người nghe!” 

“Cám ơn Jon!” Mạch Khê nở nụ cười để lộ ra đôi má lúm đồng tiền duyên dáng. 

“Người cô cần cảm ơn không phải tôi mà là Lôi tiên sinh! Nào đến bên này…” 

Jon kéo Mạch Khê đến trước mặt Lôi Dận, giọng nói trở nên rất cung kính: “Lôi tiên sinh… anh vừa mới nghe Mạch Khê hát, anh xem…”

Mạch Khê hạ tầm nhìn cố ý né tránh cặp mắt cha nuôi. Biểu hiện của cha nuôi quá mức bình tĩnh khiến cô không thể đoán được trong lòng hắn nghĩ gì nữa. 

Lôi Dận không hề chớp mắt nhìn chằm chằm cô. Khuôn mặt hắn anh tuấn lại lạnh lùng, sắc bén. Một lúc sau hắn mới cất giọng trầm thấp: “Vị kia là người quản lý?” 

Phó tổng nghe vậy thì vội vàng trả lời : “Ron là một trong hai người quản lý xuất sắc của công ty, cùng với cậu ấy có quản lý của ca sĩ Phỉ Tỳ Mạn.” 

“Lôi tiên sinh tôi là Ron!” Ron lập tức tiến lên tới trước mặt Lôi Dận. Dù anh ta có cao ngạo tới đâu cũng biết không thể nào đắc tội với vị tổng giám đốc này. 

Lôi Dận chỉ nhìn lướt qua Ron, cuối cùng vẫn là dừng tầm mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê.

“Tiến hành ký hợp đồng! Chuẩn bị ca khúc ra mắt cho cô ấy!”

Mạch Khê đột nhiên ngẩng đầu. Đôi mắt đẹp rõ ràng hàm chứa vẻ khiếp sợ đang đối lại ánh mắt không có một chút tình người của Lôi Dận. 

“Vâng vâng vâng!”

Phó tổng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm “Lôi tiên sinh… làm chậm trễ thời gian của anh nên tôi mạn phép mời anh uống chén trà.” 

Trước vẻ mặt hớn hở của phó tổng, Lôi Dận vẫn ngoảnh mặt làm ngơ mà như cũ nhìn khuôn mặt xinh xắn của Mạch Khê. Cứ thế một hồi lâu, cuối cùng thấy hắn trước mặt bao nhiêu người, không kiêng dè nâng nhẹ cằm cô lên.

“Cô còn có yêu cầu gì không?” 

Trong mắt hắn chỉ còn hình ảnh Mạch Khê!

Cái miệng nhỏ nhắn của Mạch Khê hơi hé mở. Đối với sự việc xảy ra bất thình lình như thế này quả thực rất kinh hãi, cô không biết nên phản ứng ra sao. Hành động này không giống với tác phong của cha nuôi trước giờ.

Những người có mặt trong phòng thu âm cũng bị hành động này của Lôi Dận làm cho khiếp sợ.

Sự trầm mặc cùng kinh ngạc của Mạch Khê không làm Lôi Dận tức giận. Ngược lại, đôi mắt thâm thúy của hắn nhìn lại như không nhìn, bàn tay to nâng lên khuôn mặt cô, nhẹ nhàng như vuốt ve báu vật, rồi nhẹ vỗ lên đỉnh đầu cô. Đôi mắt hắn không rời đi nhưng lại trầm giọng nói: “Tìm một chuyên gia đến giúp cô ấy luyện tập!” Nói xong câu đó hắn liền thu tay lại rồi rời đi.

Phó tổng sửng sốt vội vàng đuổi theo. Trong phòng còn nghe thoang thoáng tiếng hắn nói: “Lôi tiên sinh yên tâm đi. Với mắt nhìn người của tôi, tôi đảm bảo Mạch Khê sẽ sớm trở thành một ngôi sao lớn trong làng nhạc.”

Phòng thu âm rơi vào một khoảng yên tĩnh!

Thật lâu sau Jon mới có phản ứng lại. Trên mặt anh ta lộ vẻ rạng rỡ, tươi rói. Anh ta ôm lấy bả vai Mạch Khê cao hứng nói: “Mạch Khê hoan nghênh cô gia nhập DIO. Chờ một lúc nữa hoàn tất các thủ tục, cô sẽ chính thức trở thành một thành viên của DIO.”

“Cảm ơn mọi người! Hôm nay làm mọi người một phen sợ hãi, thật là ngại quá!” Mạch Khê lễ phép nói.

“Không sao không sao! Tôi muốn nói là chỉ cần có thực lực thì không có gì phải lo cả. Dù kinh nghiệm của cô còn hơi ít, nhưng chính miệng Lôi tiên sinh đã có lời thì chắc chắn tiền đồ rộng mở, cô cứ yên tâm đi!”

Jon nói xong liền kiêu ngạo mà liếc Ron một cái, cố ý kéo dài giọng ra, “Ron! Cậu không phải cho rằng Mạch Khê không được trời phú cho khả năng ca hát sao! Xem ra chỉ còn có tôi là có thể thành quản lí của cô ấy thôi. Cậu bận rộn như vậy, trong tay cũng toàn những đại minh tinh, chắc chẳng còn thời gian mà để ý đến người mới như Mạch Khê đâu nhỉ!”

Ron vừa nghe thấy thế liền vội vàng kéo Mạch Khê đến cạnh mình, trưng mắt liếc nhìn John: “Nhưng mà là Lôi tiên sinh chỉ định tôi làm quản lí của Mạch Khê. Mà kể cả tôi không làm thì cũng không phiền đến cậu quan tâm.”

“Chuyện này…Hình tượng và giọng hát của Mạch Khê đều rất ổn. Cậu tốt nhất là nhanh chóng soạn kế hoạch luyện tập để Mạch Khê ra mắt công chúng. Nếu không cấp trên qưở phạt tôi cũng sẽ không thay cậu gánh trách nhiệm đâu!” John cuối cùng lấy lại bộ dáng hãnh diện.

Ron nghe vậy thì lạnh lùng cười: “Đào tạo ca sĩ là nhiệm vụ của tôi, hơn nữa, với năng lực cỡ như tôi thì sao có thể có gì sai sót?”Mạch khê kinh ngạc nhìn hai người đàn ông đấu võ mồm. Cô vẫn biết làng giải trí cạnh tranh gay gắt, nhưng không nghĩ rằng ngoài cuộc đấu đá của giới nghệ sĩ còn có nội bộ nhân viên cũng âm thầm ganh đua năng lực. 

Tay nhạc sĩ vẫn trầm mặc không nói gì, chỉ âm thầm mà đánh giá Mạch Khê. Cô bị anh ta nhìn đến phát hoảng thì lúc này anh ta mới hỏi một câu còn đáng sợ hơn: “Cô và Lôi tiên sinh có quen biết nhau?”

“Hả?!” 

Mạch Khê giật mình sửng sốt một chút. Đôi mắt đẹp hàm chứa một tia cảnh giác, con ngươi thoáng đảo, lập tức phủ nhận nói: “Không…tôi không biết anh ta!”

Một khi đã ra khỏi thành bảo, cô thực không muốn nghĩ mình có quan hệ gì với người đàn ông kia. 

Nhạc sĩ nghê vậy song vẫn có chút đăm chiêu, gật đầu rồi vươn bàn tay ra, “Mạch Khê, chào cô, tôi là Đàm Trử Quân. Cô cũng có thể gọi tôi là Tom. Từ hôm nay trở đi tôi sẽ là nhạc sĩ sáng tác cho cô, tôi sẽ tìm một phong cách nhạc thích hợp với cô. Nhưng mà tôi nói trước, không cần biết cô và Lôi tiên sinh có quan hệ gì, cô vẫn phải trải qua đào tạo như những người khác, hiểu chưa?”Mạch Khê cẩn thận đánh giá người đàn ông trước mặt. Người này thật cao lớn, ánh mắt anh ta có chút nghiêm khắc, không khó nhìn ra khí chất chuyên nghiệp của anh. Diện mạo của anh mang đặc trưng của đàn ông châu Á.

“Thầy Đàm, anh yên tâm, tôi sẽ không làm anh thất vọng!”

Đàm Trử Quân chỉ gật đầu mà không nói gì nữa.

Ron chủ động tiến đến trước mặt Mạch Khê, cười nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên cô đến công ty, chốc nữa tôi sẽ dẫn cô đến phòng nhân sự làm các thủ tục. Vì tôi là người phụ trách chính của cô nên tôi sẽ lập tức tìm cho cô một trợ lí. Cô ấy sẽ đưa cô đi thăm quan DIO. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu dốc toàn lực chọn lựa phong cách thích hợp cho cô. OK?”

“Vâng, cám ơn mọi người!” Đôi mắt Mạch Khê sáng trong như ngọc lưu ly, không cần phải nói cũng biết trong lòng cô đang vui đến nhường nào. 

Tuy nói cha nuôi thu mua công ty này, nhưng dù sao cô cũng có thể làm chính việc mình thích thì trong lòng cô nhẹ nhõm đi nhiều.DIO không hổ danh là công ty chuyên nghiệp. Tất cả các bộ phận đều làm việc rất quy củ. Cô nhanh chóng kí xong hợp đồng cùng các thủ tục. Mấy người trợ lí đều có vị trí và cương vị riêng, vì Lôi Dận đã nói ngay từ đầu là phải có ba trợ lí cho Mạch Khê: Một người chuyên phụ trách việc ăn uống cho Mạch Khê, một người đảm nhiệm việc trang điểm, còn một người là trợ lí trực tiếp kiêm người đại diện, sẽ lo tất cả mọi công việc và đối ngoại cho cô.

Bạc Cơ bởi vì có việc nên đã sớm rời đi. Mạch Khê đầy một bụng vui sướng mà không biết chia sẻ cùng ai, chỉ có thể âm thầm theo trợ lí Apple đi thăm toàn bộ công ty.

Apple là một cô gái nhiệt tình, sôi nổi. So với Mạch Khê, cô ấy cùng lắm cũng chỉ hơn vài tuổi. Bởi vậy hai người tán gẫu rất vui vẻ. Nhưng ngay Mạch Khê cũng không hiểu vì sao Apple lại có cái tên như vậy!

“Mạch Khê, em biết không, hiện tại toàn công ty đều thảo luận về em” Apple đưa cho cô một ly nước, cười nói. 

Mạch Khê ngẩn ra nhận cái cốc thủy tinh, theo bản năng hỏi: “Thảo luận về em?” 

“Đúng vậy! Mọi người đều đoán em và ông chủ mới có quan hệ. Nếu không vì cái gì mà anh ta chỉ định phải dốc toàn lực đào tạo em. Lúc vừa mới gặp qua, có hai cô ca sĩ nói anh ta là vị tổng giám đốc giàu có đẹp trai của Lôi thị. Ngẫm lại đúng là làm người ta phát cuồng mà!” Apple làm ra cái vẻ háo sắc.

Mạch Khê không nói gì chỉ cười cười. Cô không phản bác mà là thản nhiên nói: “Em chỉ là dựa vào thực lực thôi!” 

“Đương nhiên! Chị đã nghe Jon nói, anh ta khen chất giọng của em ví như “thiên âm” còn không quá!” Apple hướng phía trước hơi cúi đầu nói: “Còn hơn cả đương kim ca hậu Phỉ Tỳ Mạn!” 

“Em làm sao có thể so sánh với cô ấy!” Mạch Khê ngượng ngùng nói, lập tức giơ giơ cốc thủy tinh lên: “À mà.. em uống Cocacola được không?” 

“Đương nhiên không được!”

Apple không hề nghĩ ngợi mà lập tức phản bác: “Về sau Cocacola này,  bánh ngọt này, nói chung là mấy thứ đồ ngọt, em đừng có mơ tưởng đến. Điều quan trọng số một của nghệ sĩ là phải giữ dáng. Tuy rằng bây giờ em còn nhỏ tuổi nhưng mà tính trước cho tương lai!”

Mạch Khê rên một tiếng bất đắc dĩ, tầm mắt không chú ý nhìn đến tách cà phê ở bàn bên cạnh thì hơi hơi sợ.

Tách cà phê kia của một cô gái đoán chừng hai mươi mấy tuổi. Mái tóc đen dài thả đưa theo gió làm dung mạo cô càng xinh đẹp bội phần. Khuôn mặt bình tĩnh như nước lại làm người ta thấy một nỗi đau đớn, tuyệt vọng.

Mạch Khê nhìn nơi đáy mắt cô, không biết vì sao trong lòng đột nhiên đau xót. Cô gái này nhìn bộ dáng khá quen.

“Apple, chị đừng có mà lừa người. Người kia cũng là nghệ sĩ mà uống cà phê kìa!” Mạch Khê tuy rằng ra vẻ thoải mái mà oán giận nhưng vẫn không chớp mắt nhìn chằm chằm cô gái kia. 

Apple giật mình một chút nhưng chỉ liếc mắt một cái liền bĩu môi: “Em đó, thích làm gì thì làm, ai dám quản!”

Mạch Khê chớp mắt khó hiểu, vì cái gì không dám quản, chẳng lẽ cô không phải nghệ sĩ sao? 

Apple buông cốc nước thần bí nói: “Cô ấy tên là Úc Noãn Tâm, là diễn viên mới kí hợp đồng với công ty năm nay. Coi bộ vận khí của cô ấy rất tốt. Hơn nữa, bộ dáng xinh đẹp nên được rất nhiều nhà đầu tư để mắt đến. Có một đợt cô ấy vướng vào một chuỗi những vụ lùm xùm. Nhưng mà sau nghe nói tìm được kim chủ là Hoắc Thiên Kình. Người đàn ông đó nổi tiếng “thần thông quảng đại”, chỉ trong một đêm mà giải quyết hết mọi chuyện cho cô ấy, cả tiền nợ lẫn đơn kiện từ phía tòa án. Hôm nay là ngày đầu tiên cô ấy đi làm lại, kể từ sau tuần đi nghỉ phép cùng kim chủ về.”

“Hoắc Thiên Kình”… Mạch Khê nhíu mi suy nghĩ … “Tổng giám đốc Hoắc thị?…” 

Cô ở bên cạnh cha nuôi một thời gian nên đối với Hoắc thị có chút hiểu biết. Hoắc thị là tập đoàn tài chính hàng đầu, nắm trong tay huyết mạch kinh tế toàn cầu. Mà cô thấy được Hoắc thị cùng Lôi thị luôn quan hệ rất tốt. 

Apple nhún nhún vai “Đúng vậy! Vị Hoắc tiên sinh kia là đối tượng được các nữ ngôi sao rất thèm muốn. Nhưng mà nghe nói bên người anh ta có diễn viên Ngu Ngọc đã ba năm nay. Lâu như vậy rồi, sớm muôn gì cũng có trò hay cho mà xem.” 

Mạch Khê chấn động không khỏi bội phục bí mật trong làng giải trí. Mọi chuyện bát quái trong nội bộ không ai là không biết, lại trở nên kín như bưng trước truyền thông. Chỉ cần nghĩ đến cũng sợ chỉ cần một câu cũng mang đến biết bao phiền phức.

“Apple! Em nhớ ra rồi, em đã từng xem qua diễn xuất của Úc Noãn Tâm, đúng là thiên phú nha, vì cái gì mà phải dựa vào đàn ông?”

Apple nhẹ nhàng cười: “Mạch Khê, em đúng là cô gái rất đơn thuần. Trong làng giải trí, càng thành công lại muốn lên cao hơn, ai cũng vậy chứ đừng nói là cô ấy. Còn em cho rằng mình có thể thoát được cái quy tắc ngầm kia sao?” 

“Á!” Mạch Khê sửng sốt, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ khó hiểu cùng mờ mịt. 

Apple thở dài: “Mạch Khê, bất kể là giới ca sĩ hay diễn viên đều giống nhau. Em một khi dấn thân vào con đường này thì sẽ phải đối mặt với sự thật! Quang minh chính đại, thực lực thôi là không đủ, mà phải cần có bàn tay đàn ông. Bao nhiêu nhà đầu tư với đại tổng tài, chỉ cần em dựa vào đúng người thì tiền đồ sẽ lên như diều gặp gió. Còn nếu em đắc tội với vị nào có máu mặt thì tuyệt đối hết hi vọng. Cho nên…Mạch Khê vì chính mình mà nên tìm “một ngọn núi” mà dựa vào, nếu không thật sự không ổn.” 

“Tìm kim chủ?” Mạch Khê cảm thấy một cái đầu sao có thể nghĩ được nhiều chuyện như vậy. Cô thật sự chỉ muốn chuyên tâm ca hát.

Apple thận trọng gật đầu: “Tất nhiên rồi! Mạch Khê, nghe nói tổng giám đốc mới đối với em có vài phần chiếu cố. Em có thể đi theo tổng giám đốc Lôi thị thì tốt rồi, bao nhiêu ngôi sao còn mỏi mắt chờ. Tổng giám đốc Lôi thị cũng như tổng giám đốc Hoắc thị đều được mấy nữ minh tinh say mê, chẳng qua Lôi tiên sinh kia quá mức thần bí thôi!”

Tim Mạch Khê ‘thình thịch’ một tiếng, lập tức cầm lấy cốc nước uống một ngụm. Hơi nước che lấp đi ánh mắt mang nội tâm bất an của cô, “Chị cũng nói Lôi tiên sinh luôn rất thần bí, cho nên em cũng không nghĩ sẽ có quan hệ gì với anh ta.” 

“Aiz, cô nương à, em nên học tập Úc Noãn Tâm kìa. Cô ấy lúc trước cũng quật cường giống em, như thế nào đến giờ vẫn phải cúi đầu!” Apple nhún nhún vai nói 

Mạch Khê không thèm nói lại, lẳng lặng nhìn hướng Úc Noãn Tâm, không hiểu sao trong lòng có chút đau xót. Mà ánh mắt Úc Noãn Tâm lại quá mức bình tĩnh.

________________

Đến gần tối đêm, Mạch Khê mới từ đại sảnh công ty DIO đi ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô phiếm lên vẻ vui sướng.

Không khí có chút lạnh lẽo, nhưng hô hấp cô lại cực kì thoải mái. Đang lúc tâm tình Mạch Khê vô cùng tốt thì hai chiếc xe cao cấp dừng ngay bên cạnh cô. 

Dưới ánh trăng, thân xe trở nên cực kì sáng bóng.

Các nhân viên của DIO lần lượt đi ra nhìn thấy một màn phô trương này thì rỉ tai nhau bàn tán.

Sắc mặt Mạch khê trở nên thực khó coi. Cô nhận ra được chủ nhân của chiếc xe!

Cửa chiếc xe phía trước mở ra, bóng dáng cao lớn của Phí Dạ phản chiếu dưới ánh trăng. Miệng vết thương của hắn nhìn qua hẳn là đã khá ổn rồi, bộ dáng hắn cũng không nhìn ra được là chịu trọng thương. 

“Mời tiểu thư Mạch Khê lên xe!” Hắn đi đến trước mặt Mạch Khê, từ đầu đến cuối mang vẻ cường thế, lạnh lùng.

Mạch Khê lại hướng tới chiếc xe thứ hai nhưng cửa kính dày đặc khiến cô không nhìn thấy gì bên trong. 

“Phí Dạ, tôi…tự tôi về được rồi!” 

“Tiểu thư Mạch Khê, Lôi tiên sinh đang ở trong xe!” Một câu của Phí Dạ đúng là  lời ít mà ý nhiều chặn đứt suy nghĩ của cô.Mạch Khê run lên lập tức nhìn nhìn bốn phía rồi khẽ nói nhỏ “Nhân viên công ty…” nhưng vẫn đành phải lên chiếc xe thứ hai. Chiếc xe cao cấp dài hơn sáng bóng phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Cửa xe “oành” một tiếng, cô cũng thuận thế nhìn thấy người đàn ông ngồi đối diện. Cô run sợ một chút liền phát hiện ra Bạc Cơ đã ngồi trong xe. 

Cô ấy tựa như một con mèo nhỏ dịu dàng rúc trong lòng Lôi Dận, thân hình cao lớn cùng bộ dáng nhỏ nhắn kết hợp đúng là một cảnh hoàn mĩ. Nhìn thấy Mạch Khê lên xe, cô có chút ngượng ngùng cười cười, muốn thẳng người dậy lại bị bàn tay to của người đàn ông ôm chặt lấy. 

Tóc Bạc Cơ có chút hỗn độn, thậm chí quần áo trên người cũng xộc xệch. Mạch Khê cảm thấy một hơi tức mắt, ngồi lui về một góc mà vẫn thấy không được tự nhiên cho lắm. 

Cha nuôi đã biến một cô gái ngây thơ như cô thành một phụ nữ đích thực nên tự nhiên cô cũng hiểu được gương mặt đỏ hồng của Bạc Cơ cùng mớ quần áo hỗn độn nói lên điều gì. Trong lồng ngực bỗng nhiên hơi đau nhói….

“Dận…đừng như vậy!” Bạc Cơ ngượng ngùng gắt giọng.

Lôi Dận không hề chớp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê, bên môi lại cong cong, dấy lên một tia băng lãnh, “Không thích được anh ôm như vậy?” 

Lời nói tuy rằng nhất quán lạnh như băng lại rõ ràng mang theo vẻ ái muội. 

Bạc Cơ ôn nhu cười phong tình vạn chủng, thấp giọng nói: “Dận….thật đáng ghét, không phải đang có người ngoài ở đây sao?”

“Người ngoài?”

Lôi Dận cười lạnh, bàn tay to vòng qua thân mình Bạc Cơ, ngón tay dừng lại trước bầu ngực đầy đặn của cô. “Mạch Khê không phải người ngoài, là con gái của anh!”

“Hả?!”

Giọng nói Bạc Cơ mang theo vẻ nghi hoặc, sau đó thở gấp một hơi bởi câu nói của Lôi Dận, vì bình thường không thấy hắn nhắc đến chuyện này. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê thầm nhăn nhó, một màn thối nát như vậy làm cô thực chán ghét. Nhưng dù sao hôm nay cũng là một ngày vui vẻ, sự việc này còn tốt hơn gấp vạn chuyện cha nuôi làm tối qua. 

“Mạch Khê…thì ra em là…”

Cơ thể mềm mại của Bạc Cơ dựa vào lòng Lôi Dận, kinh hỉ nói: “Thẩm nào lần đầu tiên chị nhìn thấy em đã có cảm giác rất thân thiết. À, đúng rồi, hôm nay còn quên chưa chúc mừng em đã kí được hợp đồng.” 

“Cũng nhờ có sợ tiến cử của chị! Cảm ơn chị!” Mạch Khê nặng nhọc nói ra như vậy. 

Bạc Cơ nở nụ cười thực ngọt ngào, tiện đà quay đầu hướng Lôi Dận làm nũng nói: “Dận…anh cũng đừng trói buộc Mạch Khê nha. Cô ấy là người Lôi gia nhưng cũng là bạn tốt của em đấy!” 

“Được!” 

Lôi Dận bình thản trả lời, đôi mắt thâm thúy ra bộ suy nghĩ rồi kéo chặt Bạc Cơ đến bên mình, bên môi hơi nhếch lên.

“Em làm thế nào báo đáp anh đây, hả?” Câu nói tựa như cưng chiều nhưng lại vô cùng lạnh lùng. 

Bạc Cơ đỏ bừng mặt không dám đối diện Mạch Khê, ôm lấy Lôi Dận thẹn thùng nói: “Dận, em đã là của anh rồi còn muốn báo đáp như thế nào!” 

“Cũng đúng!” 

Lôi Dận ngồi thẳng lưng dậy tản ra sự áp lực: “Cuộc tuyển chọn siêu mẫu quốc tế bắt đầu, đến lúc ấy ngoan ngoãn hầu hạ anh thì có thể được!”

Bạc Cơ nghe vậy thì khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời sáng ngời. “Dận… ý của anh là …em, em có thể giành được danh hiệu siêu mẫu quốc tế?” 

Lôi Dận không nói gì cả, khóe môi thản nhiên nhếch lên. 

Bạc Cơ kích động không thôi ôm hắn nói: “Dận, anh đối với em thật tốt, cảm ơn anh!” 

Lôi Dận khẽ vuốt mái tóc dài của cô, trong mắt thoáng có chút tình cảm lại rất nhanh khôi phục vẻ đạm bạc: “Không còn sớm nữa, để Phí Dạ đưa em về!”

“Dận!” 

Bạc Cơ không dám cãi lời hắn nhưng vẫn có chút ủy khuất nói: “Anh không cùng em ăn tối sao?” 

Tuy biết là hy vọng xa vời nhưng so với để nghẹn trong bụng thì nói ra vẫn tốt hơn. 

Lôi Dận khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khóe môi khẽ nhếch, “Không phải vừa mới ăn no sao?” Giọng nói lãnh đạm không khó ám chỉ hai người họ vừa trải qua một màn kích tình. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạc Cơ càng ngày càng đỏ, theo bản năng nhìn thoáng qua Mạch Khê. 

“Ngoan ngoãn nghe lời! Trở về chờ điện thoại của anh!” Lôi Dận vỗ vỗ lưng cô rồi rút di động ra bấm một dãy số: “Phí Dạ! Đưa Bạc Cơ trở về!”

Phí Dạ lập tức xuất hiện, mở cửa sau nói: “Bạc tiểu thư, mời!”

Bạc Cơ quyến luyến không muốn xuống xe. Mạch Khê nhìn thoáng hai chân cô đang run lên. 

Bạc Cơ là người tình của cha nuôi, trong làng giải trí còn gọi kiểu như cha nuôi là kim chủ. Quả thế, Bạc Cơ rất đơn giản có được danh siêu mẫu quốc tế, chỉ cần… 

Nghĩ đến đây, trong lòng Mạch Khê càng kinh hãi hơn. 

“Trở về thành bảo!” Lôi Dận không chút để ý tới tâm tình khác thường của Mạch Khê, lạnh lùng hạ lệnh. 

“Dạ được! Lôi tiên sinh!”

Xe khởi động, thân xe mạnh mẽ xoẹt qua mà đêm yên tĩnh. _________________

Trong phòng ngủ, Lôi Dận tùy ý ngồi trên sô pha, thân thể vừa mới tắm quấn một chiếc khăn ngang hông. Thân hình rắn chắc tản ra vẻ cường tráng, làn da màu đồng khỏe mạnh, đầu vai có một vết sẹo chói mắt. 

So với khí thái nhàn nhã của hắn thì Mạch Khê lại như ngọn cỏ yếu ớt, dường như không thể không thừa nhận ánh nhìn chằm chằm của hắn, không chỗ nào che giấu.

Vừa mới về đến tòa thành, cha nuôi liền lệnh cho bác Hàn Á đem hết đồ đạc của cô dọn đến phòng hắn, hơn nữa còn không chút nào che giấu nói: “Từ hôm nay cô ấy sẽ ở phòng này!”

Cho tới bây giờ Mạch Khê vẫn còn nhớ ánh mắt nghi hoặc cùng đau lòng của bác Hàn Á.

“Cha nuôi, tôi…tôi hôm nay rất mệt mỏi!”  Mạch Khê không nghĩ rằng chính mình lại hèn mọn như vậy trước mặt hắn. 

“Mệt?” 

Lôi Dận nghe vậy thì lãnh đạm cười rồi đột nhiên đứng dậy đi về hướng cô. Bóng dáng cao lớn lộ ra vẻ cường thế làm cô sợ hãi mở to mắt nhìn.

“Còn chưa có làm gì đã kêu mệt, người phụ nữ của tôi không thể như vậy!” Từ lúc bắt đầu, hắn thấy cô dưới thân hắn dung nhan thực mĩ miều.

Đôi mắt hẹp dài lóe ra tia âm u, băng lãnh. 

“Cha nuôi, cầu xin ông buông tha tôi đi!” 

Vẻ mặt cầu xin của Mạch Khê càng như sợ hãi hơn bởi thân hình nóng bỏng của người đàn ông đang tiến lại, làm lý trí cô tan ra. Cô có chút không tự chủ được mà mềm nhũn người ra, trái tim lại như trống trận đập liên hồi, mãnh liệt. 

“Thân mình cô là một tay tôi khai phá, còn chưa hưởng thụ hết tôi sẽ không buông tha!” Đôi môi hắn kề bên đôi môi hồng nhuận của cô nhẹ nhàng nói. 

Hơi thở của hắn như vờn quanh mũi cô, nhiệt độ cơ thể hắn như truyền vào thân thể cô. 

“Không!” 

“Bé con, chứng cớ ở trong này!” Lôi Dận kéo áo cô xuống, trên bầu ngực cao ngất còn rõ ràng dấu hôn hắn để lại. Hắn lấy ngón tay chạm vào dấu đỏ.

“Đây!” Dấu hôn này ghi lại từng sự nóng bỏng, từng cái kích tình trên làn da cô, không thể xóa tan được. 

“Xấu hổ? Khê nhi, tim cô đập rất nhanh. Thân mình hơi run run này thực đáng yêu!” 

Lôi Dận kề bên tai cô, lới nói mang theo hơi thở nóng bỏng, tràn ngập ái muội. Bàn tay lạnh lẽo to gan chụp lên bầu ngực cô, khóe miệng tà tà cười như được thưởng thức một vật phẩm tuyệt vời, đường nét bộ ngực cao ngất thật sự hoàn mỹ. 

“Đừng!” Mạch Khê muốn trốn tránh, hắn không cần phải lại trêu đùa cô, không cần lại lần nữa phá hủy đi sự cố gắng bảo vệ lý trí của cô. 

“Không cần?” 

Bàn tay hắn ấm áp chậm rãi xoa nắn bầu ngực đầy đặn, ngữ khí mang theo vẻ ma mị: “Con gái của tôi mới như vậy đã sốt ruột tiến vào giới giải trí, nên cũng phải học cách hầu hạ đàn ông mới được.”

Mạch Khê bị một cảm giác xa lạ bao vây, khuôn mặt phiếm hồng lại càng hồng hơn. 

“Đang nghĩ cách rời khỏi tôi?” 

Lôi Dận liếc mắt một cái đã nhìn thấu mục đích của cô thì cười lạnh, “Chuyện này không thể được, cô là đồ chơi của tôi, mà đồ chơi thì phải làm cho chủ nhân vui vẻ mới được!”

Mạch Khê phát run, hốc mắt chậm rãi ngấn lệ. Cô không rõ vì sao cha nuôi hận cô như vậy. 

“Bé con, chỉ cần trước mặt tôi biểu hiện tốt một chút thì tiền đồ có thể tiến thẳng một đường!”

Lôi Dận tháo chiếc khăn tắm ra, nâng tay to luồn vào váy cô, từ từ mà cảm thụ. Cơ thể cô nhanh chóng sinh ra cảm giác run rẩy kì lạ. 

Cảm giác mãnh liệt làm Lôi Dận kéo Mạch Khê đẩy ngã lên sô pha. Thân mình cao lớn đè lên, hắn nâng hai chân cô lên, dũng mãnh đâm vào.

“A… đau quá!” 

Bất thình lình chiếm đoạt làm Mạch Khê thiếu chút nữa ngất đi. Khoảnh khắc kết hợp khiến cô run run, thân thể sinh ra một loại cảm giác kì lạ, đau đớn, cùng vui sướng, thỏa mãn. 

“Bé cưng, về sau cô sẽ càng đau!”

Lôi Dận nói một câu ái muội, khóe môi nổi lên ý tàn khốc, lạnh như băng. Hắn kiềm chế, như là cố ý hành hạ cô, bắt đầu thả chậm tốc độ, chậm rãi, chậm rãi tra tấn ý chí của cô!

Va chạm kịch liệt như tia chớp xuyên qua thắt lưng làm Mạch Khê lơ đãng kêu lên âm thanh xa lạ. 

Đôi mắt Lôi Dận trở nên thâm thúy, tối tăm, mị hoặc. Hơi thở huyễn hoặc của người con gái thực kích thích khiến động tác hắn càng trở lên cuồng dã.

“Thật là mẹ nào con nấy! Hạ tiện giống nhau!”

Hắn đột nhiên rút ra, bàn tay to tìm tòi, vén mái tóc đen dài Mạch Khê, rồi kéo bàn tay nhỏ bé của cô trực tiếp đặt lên vật tượng trưng nam tính của mình.

“Trong người chảy dòng máu con hát, cô đã không cam lòng vậy thì giống con hát ngoan ngoãn hầu hạ tôi cho tốt!”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.