Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 4, C28



Hồi 4 –  Chương 28: Tâm tư lại hướng đến nơi không biết (1)

Trận mưa long trời lở đất như muốn đẩy cả bầu trời xuống dưới. Những hạt mưa lớn táp mạnh trên cửa sổ xe, vang lên những tiếng lộp bộp. Chiếc xe chạy trong màn mưa dày đặc, đường quốc lộ vắng tanh, không gian rộng lớn không thấy một chiếc xe nào chạy qua. 

“Lôi tiên sinh, mưa càng lúc càng lớn, không tốt để đi tiếp.” Lái xe riêng có chút bất an, nhìn qua kính chiếu hậu nói một câu. Đầu Lôi Dận không hề ngẩng lên, giống như chẳng để ý gì cả, chỉ nói ba chữ, “Tiếp tục đi!”

Xe như một con cá dưới biển sâu, lao vút trong màn mưa đêm…

Trời càng lúc càng tối, mưa lớn hơn nữa, dường như bầu trời đã bị thủng một lỗ hổng, những hạt mưa dày đặc đã sớm phủ kín thành phố, chỉ còn những ánh đèn đường mờ nhòe trong cơn mưa, giống như ánh sáng ma quái phát ra từ những đôi mắt quỷ. Đèn ở hai bên đường quốc lộ lóe sáng…

Đột nhiên, lúc đang chuyên tâm lái xe, tài xế chợt kêu lên một cách đầy sợ hãi, sau đó phanh lại đột ngột…

“Lôi tiên sinh, thực xin lỗi, tôi…” Lái xe vừa muốn giải thích, vừa chỉ tay ra ngoài cửa kính xe. Cần gạt nước hoạt động, rốt cuộc cũng có thể thấy rõ cảnh vật trước chiếc xe. 

Từng lần gạt nước, những giọt mưa táp vào lớp thủy tinh trên xe cũng bị gạt ra, Lôi Dận nheo đôi ưng mâu lạnh lùng lại. Trong màn mưa, một cô gái lảo đảo bổ nhào vào trước xe, mái tóc dài che khuất hai gò má, chiếc váy đen đã sớm ướt đẫm, hoàn toàn dính chặt trên người, không khó để nhìn ra nhũng đường cong trên thân hình nóng bỏng đó…

“Cốc cốc cốc…” Cô gái thấy chiếc xe dừng lại, lao vào trước cửa sổ xe, vô lực gõ vào đó, trên ngón tay toàn là máu, nhưng trong nháy mắt nước mưa lại cuốn trôi đi. 

“Lôi tiên sinh…” Lái xe kinh ngạc nhìn Lôi Dận, tay cũng vặn vẹo vào nhau, không biết là quan tâm thì tốt hay vẫn cứ mặc kệ tốt hơn. 

Lôi Dận ngồi trong xe, nhìn người phụ nữ chỉ cách một lớp thủy tinh, trong ánh mắt lóe ra tia sáng khiến người ta không hiểu được!Sắc mặt Phí Dạ trông có vẻ nghiêm trọng, lập tức nói, “Lôi tiên sinh, là tiểu thư Bạc Cơ, cô ấy làm sao có thể xuất hiện tại đây?”

Lôi Dận ngồi trong xe, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm người phụ nữ bên ngoài cửa kính. Chính xác là Bạc Cơ, khuôn mặt tinh xảo của cô hơi hơi lộ ra trong mái tóc dài. Chỉ là, dưới màn mưa này, vẻ thê lương và trắng bệch đó thật giống như…khuôn mặt Bạc Tuyết đã từng!

“Lôi tiên sinh…” Người tài xế dù nghĩ ra muôn hình muôn vẻ cách thức, nói không chính xác, đây có thể là một cái bẫy. 

“Làm sao bây giờ?” Tài xế dè dặt mà cẩn trọng hỏi. Kỳ thực anh biết người muốn giết Lôi Dận có một đống, thậm chí, tuy biết vị tiểu thư Bạc Cơ kia là người phụ nữ tương đối gần được Lôi tiên sinh, nhưng đề phòng tâm kế kẻ khác vẫn tốt hơn. Đang lúc mưa đêm như thế, tiểu thư Bạc Cơ này lại xuất hiện một mình trên quốc lộ vắng vẻ, lại còn thêm dáng chật vật…

Lôi Dận nhàn nhã nhấm nháp một ngụm rượu, thật lâu sau đó, hắn mới lãnh đạm nói, “Để cô ta lên xe!” 

“Lôi tiên sinh?” Phí Dạ vội vàng nhìn về phía Lôi Dận, hành động trong chớp mắt có vẻ chần chờ. 

“Mở cửa xe!” Lôi Dận lại mở miệng ra lệnh, ngũ quan cương nghị lại lộ ra sự sắc bén cùng thâm sâu không gì lường được. 

Bạc Cơ lên xe, nước ướt đẫm toàn thân khiến cô lộ ra vẻ phong tình quyến rũ, máu trên cánh tay không ngừng chảy ra. Vừa nhìn thấy Lôi Dận, cô cực kỳ kích động, lao đến giữ chặt cánh tay hắn…

“Dận, không được đi về phía trước nữa, có người muốn giết anh…”

Ánh đèn màu vàng nhạt trong xe soi sáng lên gương mặt tội nghiệp đáng yêu của cô, cả sự lo lắng trên đó cũng không hề bỏ sót. Chỉ là, đôi môi cùng gương mặt hoàn mỹ kia đều tái nhợt như nhau. 

Lôi Dận thản nhiên nhìn thoáng qua cảnh vật bên ngoài chiếc xe, ánh mắt vẫn bình tĩnh như trước, tựa như đang nghe một chuyện không hề liên quan đến mình. Ánh mắt hắn rời xuống người Bạc Cơ, ngón tay thon dài nâng lên khuôn mặt cô, gạt mái tóc phủ trên đầu vai cô, nhìn máu đang chảy không ngừng trên cánh tay…

“Cô bị thương?”

“Dận, anh phải tin em, phía trước thực sự nguy hiểm, đừng đi đến đó nữa. Bọn họ tấn công em, em trốn ở bụi cây rất lâu chờ họ đi, như thế mới giữ được tính mạng…” Bạc Cơ nói nhanh, dáng vẻ tràn đầy lo lắng, giọt nước từ dọc theo gò má chảy xuống miệng vết thương, cơn đau đớn khiến cho giọng nói của cô như hụt hơi.

Lôi Dận lướt ngón tay ở vết thương kéo dài trên khuôn mặt Bạc Cơ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt lo lắng của cô, gằn từng tiếng, hỏi, “Cô biết hôm nay tôi sẽ đi đường này? Nói!”

Bạc Cơ vô lực run run một chút, không nói gì, lôi ra một tờ giấy sớm đã ướt nhẹp bởi nước mưa. Chữ trên tờ giấy quá mức tinh tế, cũng không khó nhìn ra đây là một loại phương thức che giấu chữ viết…

“Hơn mười giờ, quốc lộ A, lối rẽ gần CCRB, có mai phục, nhanh chóng khuyên Lôi Dận quay lại, đừng đi trước!”

Chỉ một câu nói đơn giản, chẳng những chỉ rõ hành tung cụ thể của Lôi Dận mà thời gian cũng được nhắc đến hết sức rõ ràng, thậm chí còn biết được vị trí mai phục của đối phương!

Đôi ưng mâu của Lôi Dận co rụt lại. Nếu nói về vụ mai phục đêm nay đều sớm nằm trong dự kiến của hắn, nhưng chuyện Bạc Cơ xuất hiện lại ngoài dự đoán, và nhất là tờ giấy này, càng thêm ngoài ý muốn.

“Cô có được tờ giấy như thế nào? Đối phương là ai?” Lôi Dận vươn bàn tay to lớn ra, đột ngột siết chặt cánh tay Bạc Cơ, động tới miệng vết thương khiến cô đau đến một chút nữa thôi là tắt thở…

“Em… không… em còn chưa kịp hỏi, sợ anh gặp chuyện không may… Em cũng không biết người kia là ai… Hôm nay vừa lúc chấm dứt biểu diễn thì một cậu bé đến giao cho em tờ giấy này rồi bỏ chạy. Nhìn thấy nội dung của nó nên em rất lo lắng, gọi điện thoại anh lại không nhấc máy. Dận… em…”

Phí Dạ ở một bên cũng nhìn thấy được nội dung của tờ giấy, mi tâm nhíu lại thật chặt…

“Lôi tiên sinh, chúng ta có nên đi đường vòng?” 

Xe đứng yên trong màn mưa, bên ngoài cửa sổ toàn là thanh âm của mưa, ngoại trừ điều này, đều là sự yên tĩnh…

Lôi Dận nhìn thoáng qua Bạc Cơ đang vô lực thở dốc, thật lâu sau đó mới mệnh lệnh cho Phí Dạ, “Điện thoại qua đó, xem xét tình huống bên kia một chút!” 

Phí Dạ gật đầu. 

Rất nhanh, điện thoại vừa được thông, Phí Dạ liền nói chuyện. Đôi môi hơi hơi nhếch lên…

“Xem ra đối phương thực sự rất vội vã, có lẽ là trời cao giúp chúng ta. Nghi trượng Đông Á bởi vì lý do lệch múi giờ nên hành trình thay đổi một chút, bên này trời lại mưa quá to khiến tín hiệu không hoạt động tốt. Địch phủ mai phục tại Đông Á đã hành động trước, cùng với thời gian hoạt động ở bên Mỹ không thống nhất.” 

Lôi Dận nghe vậy, cười lạnh một tiếng, thuận thế tựa thân mình vào ghế xe, “Người của chúng ta thế nào?” 

“Vẫn như Lôi tiên sinh dự đoán, cách lúc này chưa bao lâu, chúng ta đã chặt đứt được mọi vây cánh của đối phương! Thế lực của bên kia ở Italy đều thuộc về chúng ta!” Phí Dạ trả lời.

“Tốt!” Nụ cười lạnh bên môi Lôi Dận càng sâu, giống như quỷ Satan vừa giáng xuống, khiến Bạc Cơ bên người kinh hãi, nhẹ nhàng dựa vào lòng hắn, nói nhỏ một tiếng…

“Dận, em… em không làm chậm trễ chuyện của anh chứ?” 

Lôi Dận nhìn về phía Bạc Cơ nhợt nhạt trong lòng, đưa tay nâng khuôn mặt nho nhỏ kia lên, vô cùng thâm sâu nói một câu…“Cô tới rất đúng thời điểm, bằng không, tôi làm sao có thể biết được có người chú ý đến tôi như thế.”

Chương 28: Tâm tư lại hướng đến nơi không biết (2)

Bạc Cơ nở nụ cười, nhợt nhạt và vô lực như loài hoa thuốc phiện dính máu…

Ánh mắt Lôi Dận lại nhìn thấu qua sự tươi cười của cô ta, đôi ưng mâu lóe lên dừng trên tờ giấy ướt đẫm, trong đáy mắt là sự suy tư thật sâu. 

“Xem ra, đối phương thật sự là ‘thâm tàng bất lộ’, nếu thích chơi với Lôi Dận ta, thì phải chơi đến cùng!” Gương mặt anh tuấn của Lôi Dận nhìn vào màn mưa lạnh, thể hiện sự uy nghi sâu không lường được, khiến người ta không dám dễ dàng mà động vào!

“Lần này đối phương mất đi thế lực quan trọng nhất, tất nhiên sẽ phải chỉnh đốn một phen. Chúng ta sẽ có thời gian tiếp tục điều tra. Bên Italy nhất định không để cho bọn họ can dự, nhưng lần này, hiển nhiên Mafia lại nhân nhượng rất lớn.” Phí Dạ nói. 

Nụ cười lạnh thâm trầm bên môi Lôi Dận càng sâu, ngón tay thon dài giống như mềm nhẹ mà vuốt ve hình dáng thân thể của Bạc Cơ trong lòng, một tia dao động trong đáy mắt cũng đều không có…

“Những năm gần đây, Tổ chức Ảnh cùng Mafia luôn có một số giao dịch vũ khí. Hơn nữa, quan chức của chính phủ Italy cũng nhận không ít lợi nhuận từ chúng ta, tự nhiên là ‘nhất tổn hại câu tổn hại, nhất vinh câu vinh’ (ý chỉ sự liên lụy). Thời thế bây giờ đã không còn là ‘cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ’, bọn người kia sẽ rõ ràng làm chuyện gì để có lợi cho mình. Người nào có thể đắc tội, người nào có thể hợp tác, rõ ràng điều này, mới là kẻ thông minh mà sống được yên ổn!” 

“Lôi tiên sinh nói rất đúng!” Phí Dạ đồng ý, gật đầu một cái.     

“Dận…” Bạc Cơ hơi hơi ngẩng đầu, vết cắt trên cánh tay tuy khiến cô rất đau đớn, nhưng ánh mắt bí hiểm kia của Lôi Dận khiến cô càng thêm sợ hãi. 

Lôi Dận cúi đầu, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, ý cười vẫn lạnh lùng như trước, một chút cũng không tới đáy mắt, bàn tay lớn không chút để ý, mơn trớn mái tóc dài của cô…

“Yên tâm, Bạc Cơ, sự xuất hiện đêm nay của cô đã giúp tôi bớt đi một số thủ tục không cần thiết! Phí Dạ…” Ánh mắt hắn hơi nhíu lại, “Thu hồi súng đến đây, không cần thiết!” 

“Vâng, Lôi tiên sinh!” 

Xe lao vút qua màn mưa, quay đầu một cái, lao trên một tuyến đường khác…

—————————

Trong phòng khách xa hoa, ngọn đèn thủy tinh Italy xuay tròn tản ra ánh sáng dịu nhẹ, vờn trên tấm thảm lông thú cao cấp. Bạc Cơ từ phòng tắm đi ra, vết thương ở cánh tay đã được bác sĩ xử lý ổn. Tắm rửa đơn giản xong, thể lực cô có chút khôi phục, sau liền chạy tới ngồi trước mặt Lôi Dận đang dựa trên sofa.

Suối tóc dài mềm hơi che đi đôi gò má hoàn mĩ như ngọc chạm. Cô đã thay bỏ bộ váy ướt sũng, cả thân mình chỉ vây trong chiếc khăn tắm, nước da sau khi tắm nhìn lại càng mềm mịn hơn. Nhưng cánh tay cô vẫn còn quấn băng gạc. 

Áo khoác của Lôi Dận đặt trên thành ghế sofa, hắn chỉ mặc một cái áo sơ mi được thiết kế đơn giản, màu tối. Vài cúc áo trước ngực mở ra, để lộ vòm ngực rắn chắc càng làm toát lên khí chất của hắn, nhưng toàn thân hắn vẫn tản ra sự lạnh lẽo khiến người ta không rét mà run. 

Bạc Cơ ngồi xuống, thân mình mềm mại ngả vào người Lôi Dận, ‘phong tình vạn chủng’ như nằm sấp, tựa vào trước lồng ngực tinh tráng rộng lớn của hắn. 

“Dận, đã lâu rồi, anh không đến đây…”

Giọng nói mềm mại vang lên, như thể có một chút tủi thân trong đó, lại thanh thuần mà dụ hoặc, động tác nhìn như lơ đãng, lại có sự mê hoặc khiến đàn ông không thể kháng cự được. 

Có sự đăm chiêu nào đó lướt qua trong đáy mắt Lôi Dận, đôi mắt sắc bén đảo qua gương mặt quen thuộc của Bạc Cơ, sau đó lại lần nữa trở xuống. Hắn hơi nghiêng đầu, nhìn về một bên gò má của cô, khóe môi cũng từ từ nhấc lên…

“Mặt, cũng bị thương…” 

Bạc Cơ nghe vậy mới kinh hãi, đứng bật dậy chạy đến trước gương. Lúc này cô mới chú ý đến, ở gần quai hàm có một chỗ bị trầy da, trong nháy mắt khuôn mặt cô biến sắc, bàn tay đang sờ vào vết trầy cũng run rẩy…

Lôi Dận đứng dậy, lấy áo khoác trên sofa. Bạc Cơ thấy thế, quá sợ hãi, lập tức bước tới, không để ý tới vết thương trên cánh tay mà ôm thắt lưng tinh tráng của hắn…

“Dận, đừng đi…Em, vết thương trên mặt em sẽ khỏi nhanh, đây chỉ là trầy da, sẽ không để lại dấu vết gì. Dù có, bác sĩ cũng sẽ xử lý được cả…”

“Luôn dùng tới bác sĩ, nói chung là không tốt. Cô hẳn nên biết, thứ tôi để ý cũng chỉ có khuôn mặt này.” Giọng nói trầm thấp như ngâm trong hồ băng vang lên. 

Thân mình Bạc Cơ không khỏi run run một chút. Tuy rằng cô đã theo bên cạnh hắn được rất lâu, nhưng hàn khí băng lạnh của hắn, cô vẫn không chống đỡ được. 

“Dận…” Thấy thế, cô càng ngoan ngoãn đáng yêu dựa vào trước ngực hắn, “Em nói rồi, em không muốn làm thế thân của cô ấy, cũng không làm tăng thêm gánh nặng cho anh. Chỉ cần, anh còn muốn em, em sẽ không sợ hãi, chỉ cần ở lại bên cạnh nhìn anh là tốt rồi…”

Lôi Dận cười cười ngoài ý muốn, dáng người có vẻ lười biếng ngang tàng kia lại tản ra sức hút khiến lòng phụ nữ phải lao đao…

“Không nên khẩn trương đến thế, tôi cũng chỉ nói mà thôi. Đêm nay cô bị thương vì tôi, nghỉ ngơi cho tốt!” Hắn không chút để ý gì mà nói, đưa áo khoác cho cô. 

Sắc mặt Bạc Cơ ánh lên chút cô đơn, bàn tay nhỏ bé run rẩy cầm lấy áo khoác. Cô không dám làm trái chút gì chỉ dịu dàng hầu hạ hắn mặc áo khoác. Bầu ngực đầy đặn trong khăn tắm vì hô hấp dồn dập mà lên xuống phập phồng…

“Dận, gần đây anh rất lạnh nhạt với em, em biết anh đang trách em…” Vẻ mặt ngây thơ đáng yêu của Bạc Cơ giống như một nữ thần. Cơ thể chỉ quấn một cái khăn tắm, chủ động tới gần người đàn ông kia, “Em biết Mạch Khê xảy ra tai nạn xe cô, lần trước Phí Dạ có đến đây, em mới biết được nguyên nhân hết thảy là vì em. Nhưng mà Dận, em thực sự không biết như vậy, cũng rất lo lắng cho bệnh tình Mạch Khê, nhưng người của anh canh giữ bệnh viện quá nghiêm, em không có cách nào…”

“Không cần nóng lòng giải thích như vậy, tôi cũng chưa nói gì!” Ngữ khí Lôi Dận vẫn trầm thấp lạnh nhạt như trước, lại có sự uy nghiêm mười phần khiến Bạc Cơ ngậm miệng lại.

“Dận…anh thực sự không trách em?” Một lúc lâu sau, Bạc Cơ mới cẩn trọng, dè dặt ngẩng khuôn mặt nhỏ bé lên, chân thành thâm tình mà nhìn hắn. Đôi môi mềm mại như có như không vô tình chạm vào hô hấp của hắn, thân mình đầy đặn cũng dựa vào hắn thật chặt…

“Trách cô? Vì sao muốn trách cô?” Lôi Dận bí hiểm nói, nâng khuôn mặt kia lên, khóe môi cũng từ từ nhếch…

“Cô cũng đã để tôi nhìn thấy thêm một mặt dùng được, không phải sao?”

Ngôn ngữ đơn giản cô đọng, cũng là ý ‘nhất tiễn song điêu’. (một mũi tên trúng hai đích)

Bạc Cơ nhìn không thấy đáy mắt sâu trầm của hắn, lại không cảm thấy những lời này lại che giấu ý gì khác, cũng thấy được đôi mày hắn không có lộ ra sự chán ghét, trong lòng tất nhiên là vui sướng. Đàn ông rốt cuộc cũng chỉ là đàn ông, làm sao có thể thờ ơ được với ‘vưu vật’ như cô chứ. Huống chi Lôi Dận cũng không phải là Liễu Hạ Huệ. 


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.