Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 4, C29 cont



Chương 29: Con người sắt đá dịu dàng (3)

Một ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ, phủ lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang được nâng lên của Mạch Khê. Cô như là đã bị thôi miên, tùy ý để đôi môi mỏng của người đàn ông kia bồi hồi quấn quít lấy cánh môi mình, mang theo một chút dịu dàng nào đó, lưu lại hơi thở chỉ thuộc về riêng hắn. 

Giờ khắc này, lòng cô say. Khuôn mặt tuyệt diễm phảng phất nét tươi sáng như ánh quang. Vòng eo mềm mại đáng yêu dường như không xương, có thể nhè nhẹ bay đi bất cứ lúc nào. Cứ như vậy mà hiện ra, giai nhân tuyệt mỹ không giống thế trần này khiến người đàn ông kia phải rung động thật sâu…

Chỉ là, giọng nói thấp trầm đầy từ tính của hắn, xuyên thấu đầu óc đang hỗn độn của cô…

“Khê nhi…” Lôi Dận không thể nhịn được, hôn lên cánh môi cùng sống mũi duyên dáng của cô. Ban đêm thanh tịnh như vậy khiến người ta cũng không thiết dựng lên bất kỳ sự phòng vệ nào. Nơi dường như đã phủ đầy bụi đến vĩnh viễn kia, tình cảm nguyên thủy nhất của con người, dường như theo sự đụng chạm của hai cơ thể mà dần dần thức tỉnh. 

“Em là của tôi, của riêng tôi…” 

Giọng nói đầy hấp dẫn của hắn, thổ lộ không chút che giấu nào. 

Say mê, chìm đắm… Hắn cúi đầu xuống, đôi môi có sự ấm áp dừng trên môi Mạch Khê, như là tình yêu sâu đậm nhất của một người đàn ông đối với một người phụ nữ. 

Trong lòng, sự đau đớn khó có thể nói được nhẹ nhàng lướt qua trái tim Mạch Khê. Là ‘thân bất do kỷ’ (thân thể không tự chủ được) [1] như vậy, muốn trầm luân thật sâu nhưng hiện thực lại cách trở. Khi một mùi hương dịu nhẹ quen thuộc bọc lấy cô lại không phải mùi hương thuộc về hắn, Mạch Khê bừng tỉnh, trong cơn mơ ngã sấp về hiện thực, đôi mắt đẹp đột nhiên mở lớn, một tay đẩy hắn ra!

Nét mặt như đã trầm luân thật sâu của Lôi Dận cũng đột ngột quay về hiện thực. Hắn nhìn đôi mắt Mạch Khê, đáy mắt tựa hồ lướt qua một chút vẻ không vui khó thấy, nhưng không hề tức giận. 

Mạch Khê bình ổn lại hô hấp, cô ngửi thấy trong không khí, hình như có một mùi hương nào đó, mùi này không phải là hương hoa, cũng không phải là mùi hương của hoa quả, mà là nước hoa, là Bijan!

Cô từ bé đã không thích mùi hương khó chịu của nước hoa, nhưng đối với những mặt hàng xa xỉ này cũng có đủ hiểu biết. Đối với loại nước hoa Bijan này, được xưng là loại nước hoa sang trọng nhất trên đời, chứa hương khí của vùng đất Đông phương thần bí, giá cả đương nhiên cũng đắt đến mức khiến người khác líu lưỡi. 

Lòng cô co rút đau đớn…

Lại mang theo sự không thoải mái đến cực độ cùng bài xích!

“Khê nhi?” Lôi Dận thấy cô nhíu nhíu đôi mày như vẽ, giữ thân mình cô lại, cẩn thận nhìn vào đôi mắt cô, “Em lại muốn ầm ĩ gì với tôi sao?” 

“Làm gì có!” Mạch Khê che lấp đau xót lướt nhanh qua đáy mắt, giọng nói nho nhỏ cất lên. 

Nhiều năm về sau, mỗi khi nhớ lại đêm này, Mạch Khê luôn cảm thấy như một cơn mơ. Bởi vì sự dịu dàng của Lôi Dận, nhất là khí tức lạnh lẽo của hắn, thật giống như, cho dù cô có ra sao, hắn đều dung túng. Cô muốn phát giận, thậm chí không thèm để ý tới, nhưng lại có cảm giác không đành lòng. Có lẽ một đêm như vậy, sẽ làm say lòng bất cứ cô gái nào…

Thấy cô cụp hàng mi dài xuống, gương mặt lại buồn bã như lá rụng giếng cạn, trong lòng hắn lại không thể chịu được, nhẹ nhàng nắm lấy cằm cô, dịu dàng hỏi, “Vừa mới mơ thấy cái gì?”

“Tôi…” Mạch Khê ngẩng đầu, nhớ lai một lần nữa cảnh trong mơ kia, có một chút thảng thốt đến nỗi giật mình. Trong một cái chớp mắt, cô thế nhưng lại cảm thấy, cho dù là nhìn hắn như thế này, cũng là một loại hạnh phúc. 

Mạch Khê lại nhìn đôi mắt xanh lục đầy thiết thân kia của Lôi Dận.

“Mơ… toàn thân ông đầy máu, giống như bị thương.” Dưới cái nhìn chăm chú của hắn, cô chậm rãi lên tiếng, giống như đã bị thôi miên. 

Cùng với những lời cô nói vừa nói ra, ánh mắt Lôi Dận hơi hơi rung động. Thấy ánh mắt của cô lại hỗn độn, hắn vươn bàn tay to lớn nhẹ nhàng giữ lấy cô, ngữ khí tuy có chần chờ trong đó, nhưng lại mang theo sự nghiêm cẩn cực độ…

“Khê nhi, em đang…quan tâm đến tôi?”

Từ trong cơn mơ bừng tỉnh lại, trong một cái chớp mắt hắn nhìn thấy được, đôi mắt đẹp kia tràn ngập sợ hãi cùng lo lắng khiến người ta đau lòng. Nhưng là vì hắn? Giờ phút này, hắn rất muốn biết. 

“Tôi…” Mạch Khê cụp mắt xuống, bàn tay nhỏ bé siết chặt ga giường. “Cũng bình thường.” Cô nghĩ một đằng nói một nẻo. Mùi nước hoa kia nhạt rất nhạt, trong không khí lãng đãng, nhưng cô lại nhạy cảm ngửi thấy được. 

“Ông là cha nuôi của tôi, tôi…” Loại sợ hãi này cũng là bình thường, nếu không quá nhạy cảm thì cũng không đáng ngại. Cũng giống như là trên người hắn, vì sao lại có mùi nước hoa, mà mùi này chỉ thuộc về phụ nữ? Hắn đã đi đâu? Sao trễ như vậy mới về thành bảo?

Hai người bọn họ nhất định là đã ôm ấp nhau, hoặc là làm chuyện gì khác! Bằng không có mùi mưa đậm như thế này sao lại không lấn át được hương nước hoa nhàn nhạt đó? 

Mạch Khê ép buộc bản thân mình không nên suy nghĩ về vấn đề đó nữa. Cảm giác khó hiểu không thở được này khiến cô cảm thấy rất khó chịu…

Lôi Dận cẩn thận nhìn cô, thật lâu sau đó, lại than nhẹ một tiếng, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên. “Lần sau nếu tôi không ở bên cạnh em thì gọi điện nói cho tôi biết.”

Lời hắn nói khiến Mạch Khê ngẩn ra, nhìn thấy ánh mắt đó của hắn, cô lại sợ hãi mà tránh đi. Sao hắn có thể dùng loại ánh mắt này nhìn cô, mà tâm cô, vì sao lại không ngừng thảng thốt?

Không được.

Không được thảng thốt như vậy, dừng lại…

Nhưng lời nói không theo lý trí, cứ thế mà thốt ra…

“Ông… bận rộn như vậy… mà thôi, quên đi…” Giọng nói lãnh đạm như hoa lạnh, lại bổ sung thêm một câu, “Như đêm nay vậy.”Nói xong câu đó, cô bắt đầu hận bản thân. Cái này hoàn toàn chỉ là suy đoán của cô. Trên thực tế, điều cô muốn hỏi nhất là…đêm nay, ông đã bên cạnh người phụ nữ khác sao?

Lôi Dận không trả lời ngay, sau đó, thân mình hắn thuận thế áp tới, lại như cười như không nhìn khuôn mặt nho nhỏ nghẹn hồng của cô, như thể đã thấu suốt tâm tư cô vậy. Một lúc lâu sau, đôi môi mỏng đã sắp gần sát cô…

“Công việc hôm nay đúng là nhiều hơn một chút, phải xử lý xong mới trở về được.” Cuộc đời mình, lần đầu tiên hắn ‘báo cáo’ lộ trình của bản thân cho một người con gái. 

Chỉ nói nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, bởi vì hắn cảm thấy có một số việc, cô gái nhỏ đơn thuần này vẫn không biết thì tốt hơn. Thân mình Mạch Khê khẽ run một chút, cô kinh ngạc nhìn hắn. Tuy giọng nói của hắn rất thấp, rất dịu dàng, tuy vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước, nhưng lại trực tiếp đánh nát tâm cô!

Hắn đang nói dối! Rõ ràng hắn ở cạnh một người phụ nữ khác, vì sao không nói thật? Người phụ nữ đó là ai? Là tình nhân Bạc Cơ của hắn? Hay là người tình trên giường mới?

Nói như vậy, phụ nữ như thiêu thân lao đầu vào lửa vẫn nhiều lắm đi, chỉ cần hắn gật đầu, đàn bà nhất định sẽ vội vã mà nằm lên giường hắn!

Nhưng, hắn vì sao cứ trực tiếp lừa gạt cô như vậy, chỉ là bởi vì…cô căn bản không hề quan trọng!

Mạch Khê chưa từng chán ghét bản thân mình như vậy. 

“Khê nhi?” Lôi Dận nhạy cảm phát hiện vẻ mặt cô có chút không đúng, ngón tay nhẹ nhàng miết môi cô: “Suy nghĩ cái gì?” 

Hắn là đàn ông, không thể có được sự nhạy cảm thiên phú của người phụ nữ, đối với mùi nước hoa như có như không kia vẫn chẳng cảm thấy được. 

“Không có gì…” Mạch Khê dỗi, xoay mặt qua một bên, nước mắt dường như đang ứa ra.

Giờ khắc này, nước mắt đó siết đau lòng Lôi Dận, không phải vì nước mắt của cô gái này, mà chỉ cần một tầng hơi nước mỏng trong mắt Mạch Khê dường như đã đủ để bóp nghẹt tâm hắn cùng toàn bộ vẻ bình tĩnh, trầm lạnh vốn có…

[1]: “Thân bất vô kỷ” nghĩa là, Thân: là thân tâm, là lý trí của mình.Bất: không.Vô kỷ: không tùy tâm, không có kỷ luật.Trong truyện và phim thường dùng “Nhân tại giang hồ, thân bất vô kỷ”, ý nói người trong giang hồ nhiều khi phải làm hoặc không thể làm những chuyện mà không phải do lòng muốn hay bản thân của họ không thể tự kiềm chế được để duy trì kỷ luật, oai nghiêm, tiền bạc hay bí mật. 

Chương 29: Con người sắt đá dịu dàng (4)

Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm lớn vang lên. 

Bên trong phòng, nước mắt Mạch Khê chậm rãi chảy xuống tựa một đoán hoa ôn nhuận như ngọc trên gương mặt, khiến tâm Lôi Dận bị quất đau. Hắn vươn cánh tay ra, kéo thân hình mềm mại của cô vào lòng. “Khê nhi… không được khóc nữa…” 

Người đàn ông động tình, cúi mình xuống, không thể khống chế được bản năng cơ thể, dịu nhẹ hôn từng giọt nước mắt mặn chát. Hắn nhẹ nhàng thở dài một tiếng, vẫn không thể khống chế được mình…

“Em khóc, tôi sẽ rất đau lòng…”

Đôi môi mỏng vẫn không chịu tiết chế mình, trượt xuống. Một đêm như vậy, người si người say đâu chỉ có phụ nữ? Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ bé của Mạch Khê lại, siết chặt, nắm trọn lấy… dừng lại nơi lồng ngực. 

Ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng để nơi tim người đàn ông đang đập, không tránh khỏi sự run rẩy rất nhỏ. Đúng vậy, khi cô chạm đến nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của hắn, từng chút, từng chút một va chạm vào lòng bàn tay, độ ấm xuyên thấu qua lòng bàn tay cô, dường như hun nóng cả người, như thể muốn hòa tan cô. 

“Tôi sẽ khiến ông đau lòng sao?” Cô như đang say, tình cảm lắng đọng trong tiềm thức đang không ngừng kêu gào, muốn thoát ra. Mùi hương dịu nhẹ của người đàn ông kia khiến cô đau, nước mắt cứ thế càng tuôn trào…

Nếu thực sự đau lòng vì cô, cớ sao phải lần lượt làm tổn thương cô?

Giọng nói của Mạch Khê rất nhỏ rất nhỏ, như là một câu hỏi, cũng như một lời thì thào, như đóa hoa phiêu tán giữa không trung, trong chớp mắt lại cuốn ra thật xa, nhưng hắn vẫn nắm bắt được. Hắn nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, giữa chân mày nổi lên một chút suy nghĩ như có như không, tiện đà, môi hắn phủ lên đôi môi cô…

Không có trả lời, lại lưu luyến cánh môi thơm như loài hoa lan của cô, khác hẳn với mùi hương nặng nề của những người đàn bà khác, đó là hương thơm thanh khiết ngọt ngào của một cô gái đơn thuần, như mùi anh đào mùa trổ hoa khiến người say quên lối về. 

Kỳ thực, là hắn không biết trả lời thế nào mới đúng… Im lặng, cũng là cho thời gian để tâm tư của bản thân nghiền ngẫm!

Cơn mưa lớn đã ngừng, từng hạt mưa đã thôi không đập vào lớp cửa thủy tinh nữa. Trong căn phòng, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của một đôi nam nữ đang triền miên…

—————————

Thời gian mỗi ngày trôi qua thật bình thường, hết thảy đều suôn sẻ mà trôi qua. Sau cuộc điều trị tỉ mỉ, thân thể Mạch Khê khôi phục rất nhanh, những nơi da bị trầy xước cũng dần dần biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt lại hồng nhuận như trước, xinh đẹp trở lại. 

Nhưng, xúc cảm của Mạch Khê vẫn luôn cô đơn như thế. Tuy rằng bản thân mình chỉ còn một chút nữa là gặp cái chết, nhưng cuộc sống này dù sao vẫn phải tiếp tục. Có điều, mỗi khi cô chạm vào bụng, trong lòng vẫn luôn đau đớn.

Mà dường như…

Người đàn ông kia rất quan tâm đến đứa trẻ này…

Người đàn ông kia?

Mạch Khê cười khổ… bắt đầu từ khi nào, cô đã ít gọi hắn là cha nuôi? Mỗi khi nhớ đến, chỉ dùng cụm ‘người đàn ông kia’ để chỉ hắn? Càng về sau, số lần cô nhớ tới hắn càng ngày càng nhiều…

Suy nghĩ trở về buổi đêm trời mưa kia lần nữa. Đêm hôm đó, hắn tựa như trở nên thật dịu dàng, để cô mỗi lần nhớ tới, nhịp tim không khỏi tăng nhanh!

Nhưng… cô thật chán ghét bản thân mình như thế này! Chán ghét vì sao bản thân cứ mỗi lúc mỗi nơi đều nhớ tới hắn. Chán ghét bản thân mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ cao lớn kia, không hiểu sao cứ hoảng hốt! Càng chán ghét bản thân hơn, mỗi khi đối mặt với hắn đang nhỏ giọng nói chuyện, tay chân cô lại giống hệt một đứa trẻ luống cuống cả lên…

Vì sao lại như vậy?…

Cô thở dài một hơi, mắt lại nhìn thấy thạch cao bó trên chân. Mỗi ngày đều mang theo thứ này đúng là chuyện phiền toái. Nghĩ nghĩ một lúc, cô đẩy xe lăn lấy một cái bút ký tên, xoay thân mình, cố hết sức, đang chuẩn bị viết chữ ở thạch cao trên đùi, thì bất ngờ…

“Khê nhi, em đang làm gì vậy?” Giọng nói trầm thấp giàu từ tính cùng với tiếng mở cửa phòng ngủ đột nhiên vang lên, ngay sau đó là tiếng bước chân ổn trọng…

“Ối…” Tâm Mạch Khê hoảng hốt, tay run lên, bút ký tên rơi xuống đất, lăn xa, trực tiếp chạm vào mũi giày da cao cấp của người đàn ông. 

Sắc mặt cô hiện lên một chút xấu hổ…

Đuôi lông mày Lôi Dận lướt qua một tia nghi hoặc. Khi hắn vừa đẩy cửa bước vào, lại thấy cô đang nghiêng người không biết làm cái gì. Cúi đầu nhìn chiếc bút dưới chân, hắn cúi người nhặt lên, đáy mắt càng thêm khó hiểu.

“Ờ… cái kia, tôi vốn muốn viết chữ ở thạch cao trên đùi này á…” Mạch Khê vẫn giải thích một câu, mất tự nhiên chỉ chỉ bút trong tay Lôi Dận. 

“Viết chữ?” Lời của cô càng khiến người đàn ông kia khó hiểu. Hắn bước tới trước mặt cô, lại nhìn thạch cao trên đùi cô, “Em muốn viết chữ trên đây ư? Viết cái gì?” 

Mạch Khê thở dài, “Viết là… chúc cậu sớm khỏe mạnh!” 

Nói vậy, người đàn ông này căn bản không có xem phim trên tivi đi. Một chút đạo lý đối nhân xử thế đều không có, mấy lời chúc viết trên thạch cao rất bình thường mà, hắn ngược lại còn bày ra một bộ dáng thật ngạc nhiên?

Lôi Dận lúc này mới rõ ràng ý của cô, bàn tay lớn duỗi ra, đặt cô ngồi lại nghiêm chỉnh, sau đó sắc mặt vô cùng bình tĩnh nói…

“Chúc em sớm khỏe mạnh.”

Mạch Khê ngớ người ra gật gật đầu, còn chưa kịp phản ứng gì, đã thấy Lôi Dận ngồi thụp xuống, quỳ một gối lấy cây bút ký tên qua…

“Ê ê ê, ông, ông muốn làm gì đó?” Cô thực sự là bị giật mình, vội vàng vươn bàn tay nhỏ che chắn thạch cao trên chân, sắc mặt có chút kinh hoảng…

Hắn, sẽ không phải muốn viết chữ trên đùi cô chứ? Thật kỳ cục…

Quả nhiên…

Lôi Dận ngẩng đầu, đáy mắt thâm trầm lướt qua một chút ý cười như có như không, “Tôi chỉ hảo tâm giúp em mà thôi, ngoan ngoãn, đừng nhúc nhích!” Mệnh lệnh ban ra có một ý cưng chiều. 

Tình cảm khác thường này dội vào nơi không chút phòng vệ của cô, khiến thân mình không khỏi co rụt lại…

“Tôi làm em đau?” Hắn ngừng lại, nhìn cô, bàn tay lớn đang giữ lấy phần thạch cao trên chân nới lỏng ra, từng chút một đều thật cẩn thận. Đôi đồng tử xanh lục vốn lạnh băng thế nhưng lại hàm chưa sự ấm áp nhàn nhạt. Loại tình cảm này cứ trực tiếp biểu đạt, khiến tâm Mạch Khê rung động sâu sắc!

“Không, làm gì có…” Cô tìm lại được giọng nói, nhẹ nhàng nho nhỏ…

Lôi Dận, cha nuôi của cô, trong ấn tượng, người đàn ông này luôn luôn cao cao tại thượng như vậy, giờ khắc này lại ngồi thụp xuống trên tấm thảm, nghiêm cẩn viết lời chúc ở thạch cao trên đùi. Động tác ôn tồn như thế lại xuất hiện trên người hắn, tuy rằng nhìn qua có chút quái dị, nhưng lại không hề tổn hại đến sự uy nghi vốn có. Đường nét sắc bén của khuôn mặt như được điêu khắc từ cẩm thạch có chút mềm mại, không hiểu sao, vì thế lại tăng thêm sự dụ hoặc khó hiểu!

Tâm Mạch Khê không khỏi xúc động, tận đáy lòng dường như có gì đó phảng phất qua, một chút giật mình…

Dần dần, ánh mắt cô nhìn khuôn mặt hắn thế nhưng không có cách nào rời đi. Ngũ quan sắc bén cương nghị của người đàn ông bởi vì nghiêm cẩn mà càng làm cho người ta mê muội. Dáng vẻ hiền hòa như thế cho tới bây giờ cô cũng chưa gặp qua, thân mình cao lớn không cố kỵ gì mà ngồi thụp trên đất… Hơi nóng trên khuôn mặt một lần nữa bừng lên, Mạch Khê vội vàng nhìn tránh sang chỗ khác, cúi đầu, thấy bản thân có chút thất thố mà đan mấy ngón tay vào nhau…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.