Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 5, C08



Hồi 5 – Chương 8: Tình yêu không kịp tiếp nhận (1)

Ánh mặt trời trở nên ấm áp hơn sau buổi trưa, như hy vọng xuyên thấu qua từng tầng mây, đem ánh sáng trải khắp vạn vật. 

Trong phòng bệnh, ánh sáng rực rỡ đều tập trung toàn bộ trên người Mạch Khê. Khi tia sáng xinh đẹp chiếu vào mi mắt cô, đôi mắt ngọc khẽ nhíu lại rồi chậm rãi mở ra. Khi nhìn thấy hoa tươi bên cạnh sườn mặt người thanh niên ôn nhuận, đôi môi anh đào xinh đẹp hơi hơi gợn lên một độ cong nhàn nhạt, như viên trân châu quý giá, lóe ra một chút ánh sáng mờ ảo. 

“Anh Thiên Luật…” Giọng nói Mạch Khê khi cất lên có chút mất sức, nhưng tinh thần lại hoàn hảo. Chỉ là ở cổ tay vẫn còn quấn băng gạc như tuyết trắng, không khó để nhìn ra hành động cô đã làm. Nhìn Nhiếp Thiên Luật cắm xong hoa tươi vào bình hoa xong, cô mới nhẹ nhàng nói, “Tặng em forget me not, là sợ em sau khi tỉnh lại quên mất anh sao?” 

Nhiếp Thiên Luật cười nhẹ, đôi mắt vẫn ôn nhuận như sắc mặt vốn có của anh, dịu hòa như một chiếc lá buông mình xuống mặt nước lững lờ trôi. Anh ngồi bên giường Mạch Khê, “Nha đầu ngốc, anh biết cho dù như thế nào thì, em đều sẽ không quên anh.” 

Mạch Khê cười gật gật đầu, sống mũi đột nhiên cay xè. Ngay sau đó, hốc mắt chợt hồng lên…

“Tiểu Mạch Khê…” Nhiếp Thiên Luật thấy nước mắt của cô, tay chân lập tức bối rối. Có trời mới biết, anh không muốn thấy cô khóc biết bao. Vội vàng nâng tay vỗ vỗ nhẹ nhàng đầu cô trấn an, anh nói, “Được rồi được rồi, nói như thế nào liền khóc ngay vậy? Chẳng lẽ em không muốn nhìn thấy anh sao?”

“Muốn, đương nhiên muốn…” Giọng nói Mạch Khê chợt trở nên cứng rắn hơn một chút. Sau đó, cô ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi chôn vào thật sâu trong lồng ngực người thanh niên kia. Thực sự không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng cô khóc lóc, nhưng là, nước mắt vẫn cứ chảy xuống. 

Nhiếp Thiên Luật cảm thấy lồng ngực mình chợt trở nên nóng rát. Anh biết đó là nước mắt của cô, nhưng chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ về lưng cô. Để cô khóc thoải mái một lúc cũng tốt. Nhiếp Thiên Luật anh làm sao có thể không biết nước mắt của cô đã đè nén cùng sự bất lực này bao lâu.

“Anh Thiên Luật, anh sẽ trách em chứ?” Giọng nói nghẹn ngào của Mạch Khê không lớn, chỉ là nước mắt lặng lẽ còn đọng lại, âm giọng khàn khàn càng khiến anh đau lòng. 

“Đúng vậy, nha đầu ngốc này…” Anh vỗ nhẹ cô, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, than nhẹ một tiếng rồi lau nước mắt giàn giụa trên đó. Ánh mắt dịu dàng dường như xuyên qua cơ thể mà xoa dịu linh hồn cô. Anh nhẹ nhàng nói nhỏ, “Anh đang trách em, trách em vì sao không quý trọng bản thân mình như vậy.” 

Nói xong, anh nâng cổ tay cô lên, phía dưới băng gạc chính là miệng vết thương. Một cô gái nhỏ có bao nhiêu dũng khí để có thể cầm dao cắt cổ tay? Trừ khi, thật sự đã không còn lưu luyến trần thế này nữa. 

“Phải biết rằng, người quan tâm em còn rất nhiều, Tiểu Mạch Khê ạ. Em làm vậy, rất ích kỷ.”

Nước mắt Mạch Khê lại một lần nữa chảy xuống gò má,  thấm ướt đôi môi tái nhợt, lại run run mà nhỏ xuống…

“Kỳ thực…lúc ấy cũng không còn đau khổ gì nữa…chỉ là em nghĩ…đây là cách giải thoát tốt nhất.” Giọng nói của cô rất mỏng manh. Nếu có điều gì phải luyến tiếc, cũng chỉ có người thanh niên trước mặt này, và còn có…bác Hàn Á. 

Lôi Dận không hề nuốt lời, bác Hàn Á vẫn tiếp tục ở trong tòa thành. Chỉ là, khi nhìn thấy cô rốt cuộc cũng tỉnh lại, Hàn Á kích động chảy ra nước mắt. Mạch Khê cảm thấy tủi thân uất ức vô cùng. Thì ra, trên đời này còn có người quan tâm cô đến như vậy. 

“Tiểu Mạch Khê!” Đuôi lông mày Nhiếp Thiên Luật hiện lên sự tức giận, lại có vội vàng, anh xoay thân mình cô lại. Như thế nào anh cũng không thể nhẫn tâm quát lớn cô nửa câu, “Sau này anh không cho phép em lại làm chuyện điên rồ, có nghe hay không?” 

Mạch Khê lẳng lặng nhìn anh, đáy mắt là thật nặng những giọt nước mặn chát. Thật lâu sau đó, cô hơi hơi cụp mắt xuống, nước mắt không chịu được sức nặng phải chảy ra từng giọt từng giọt. Cô vươn cánh tay mảnh dẻ ôm lấy thắt lưng mạnh mẽ của Nhiếp Thiên Luật, giọng nói mơ hồ…

“Anh Thiên Luật, nếu hết thảy đều trở nên đơn giản thì thật tốt…Nếu em là bạn gái của anh, anh là bạn trai của em, thì cũng thật tốt biết bao…”

Chỉ có Nhiếp Thiên Luật mới có thể khiến cô không kiêng nể gì mà bộc lộ tình cảm của mình. Hoặc vui hoặc buồn, hoặc hy vọng hoặc tuyệt vọng. 

Tim Nhiếp Thiên Luật chợt co rút lại. Anh làm sao có thể không rõ từ ‘đơn giản’ của Mạch Khê mang ý nghĩa gì? Có lẽ, trong lòng cô gái nhỏ vẫn luôn hoang mang, cho nên mới lọt sâu vào lưới mê muội, mới có thể khao khát một bờ vai thân thiết để dựa vào…

“Được…vậy em làm bạn gái của anh. Chỉ cần em thích, cái gì cũng có thể.” Anh ôm cái đầu nhỏ của cô vào lòng, giọng nói là sự thật lòng, không thể nghe ra một ý vui đùa nào. Anh đau lòng cho Mạch Khê, chỉ cần cô giữ được tâm này, cái gì anh cũng làm. Cô gái nhỏ này, khi lần đầu tiên anh nhìn thấy đã có cảm tình như đã quen biết từ rất lâu. Quật cường như cô, thiện lương như cô, mà anh tình nguyện trở thành một người bạn cô tín nhiệm, một người anh trai. Chỉ cần cô có thể tươi cười như trước, cái gì cũng có thể. 

Nghe xong những lời này, Mạch Khê nở nụ cười, là sự vui mừng thoáng qua, hoặc như một cảm xúc thỏa mãn, đáy mắt cũng là nỗi đau ngạt thở…

“Anh Thiên Luật, anh cũng muốn hạnh phúc nha…” Cô nâng bàn tay nhỏ bé lên, ngón tay tinh tế, trong nước mắt miêu tả hình dạng trái tim anh. “Nếu ở trong lòng anh thực sự có một người, nhất định không thể để cô ấy khổ sở. Tình yêu, hẳn là ngọt ngào lắm?”

“Nha đầu ngốc, là ngọt…” Nhiếp Thiên Luật càng ôm chặt cô hơn. Cô gái thông minh nhạy cảm đầy quan tâm này, sự nhớ nhung cùng quyến luyến trong đáy mắt anh hồ như không thể che giấu được cô. Cô lại thông minh muốn giúp anh che giấu nỗi đau sâu nhất tận tâm khảm. 

“Nhưng là, anh xem đó, anh sẽ đau khổ như em rồi nha.” Mạch Khê cười khẽ, cùng lúc đó, nước mắt mặn đắng trên môi cô thấm ướt cằm nhỏ. “Nếu, chúng ta đều đơn giản như vậy, thì tốt biết bao nhiêu hả anh…Anh Thiên Luật, yêu một người vất vả đến như vậy sao?” 

Nhiếp Thiên Luật hơi hơi kéo Mạch Khê ra, ngưng mắt nhìn cô. Tuy rằng đau lòng nước mắt của cô, nhưng anh lại càng thêm khiếp sợ tâm tình hiện tại của cô gái nhỏ này. Ánh mắt anh suy xét đánh giá một lúc lâu, mới nhẹ giọng nói. “Yêu một người không vất vả, mấu chốt là em yêu người nào. Nếu như em ngốc nghếch mà yêu một người bình thường, có lẽ em sẽ không phải cảm thấy thống khổ, nhưng là…”

“Nhưng là cái gì?” Vẻ mặt Mạch Khê nhìn qua thật quá cô đơn, ngay cả nước mắt trong hốc mắt cũng bất lực đến như vậy…

Nhiếp Thiên Luật nâng bàn tay rộng lớn của mình lên, vén những sợi tóc xõa tung trước ngực cô ra sau tai, thì thầm nói nhỏ…

“Nhưng nếu đối phương là Lôi Dận…Như vậy, con đường tình yêu sẽ vất vả một chút.”

Một giọt nước trong mắt Mạch Khê không kiềm giữ được chảy xuống. Sự bi thương trong đôi mắt đột nhiên hiện lên một tia bối rối. Cô nhìn đôi mắt ôn nhuận của Nhiếp Thiên Luật, “Em…em không có yêu hắn ta. Người hắn yêu là…mẹ của em.” 

Một câu nói đã đem tâm tư của cô phơi bày không bỏ sót điều gì. Nhiếp Thiên Luật thở dài, hết thảy như anh đã đoán. Trong lòng cô gái nhỏ này, không phải là điều gì khác, mà là tâm tư khó có thể nắm lấy của Lôi Dận cùng chuyện quá khứ của thời niên thiếu ấy. 

“Tiểu Mạch Khê, em có thể hay không…” Anh chần chờ một lúc lâu, cuối cùng mới chắc chắn mà nhìn cô, “Dùng hết dũng khí yêu một lần?”

Mạch Khê chợt giật mình bàng hoàng, đôi mắt đẹp vì khiếp sợ mà trừng lớn. Cô nhìn Nhiếp Thiên Luật một lúc lâu, hô hấp dần dần tăng lên. Rồi đột nhiên cô che kín tai mình lại, cảm xúc trở nên kích động…

“Không…em…em không muốn yêu người đàn ông này! Không muốn…”

“Được được được, không muốn…” Nhiếp Thiên Luật hoàn toàn lo sợ trước dáng vẻ kích động của cô, vội vàng ôm chặt cô vào lòng an ủi. Trong lòng, nỗi bất an ngày càng lớn lên…

Chẳng lẽ…thật sự rời đi mới là giải thoát?

Ngoài cửa sổ, ánh dương rực rỡ lại bị đám mây đen cuồn cuộn chậm rãi che khuất. Bầu trời dần dần trở nên u tối hơn. Gió mạnh thổi qua, báo hiệu một cơn mưa tầm tã sắp tới. 

Chương 8: Tình yêu không kịp tiếp nhận (2)

Lôi Dận tự mình làm thủ tục xuất viện cho Mạch Khê. Khi hắn vừa bước khỏi văn phòng của trưởng khoa, Phí Dạ bước nhanh tới…

“Lôi tiên sinh, người của cảnh cục đều bao vây bệnh viện!” 

Cái chết của cảnh sát trưởng Henry dù sao cũng phải giải quyết, nhưng từ sau khi Mạch Khê xảy ra chuyện, Lôi Dận không hề quan tâm đến công việc của công ty cùng tổ chức. Một vài hội nghị quan trọng cũng kéo dài thời gian. Sau khi Mạch Khê tỉnh lại, hắn dùng toàn bộ thời gian trông nom bên cạnh cô, dáng vẻ không hề để ý tới bất cứ chuyện nào bên ngoài. Đối với điều này, cho dù cảnh cục có nhân nhượng ba phần cũng không thể dễ dàng tha thứ. Lôi Dận giết người lung tung xong, một chút thái độ đều không có. Đây chính là thái độ công khai khiêu khích trong mắt sở cảnh sát. Mà lần này, hiển nhiên là được sự cho phép của Thống đốc bang. 

Mặt Lôi Dận không một chút thay đổi đi đến trước cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống khung cảnh bên ngoài, ánh mắt bình tĩnh như hồ nước…

Cảnh tượng dưới lầu thật hoành tráng. Là một hàng dài xe cảnh sát nối đuôi nhau, trang bị vũ trang hạng nặng. Xem ra, thực sự đã coi bệnh viện này là hang ổ của độc xà mãnh hổ. 

“Bọn chúng không có quấy rầy đến Khê nhi chứ?” Đối với cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt của Lôi Dận không có sự thay đổi nào quá lớn. Từ sau khi Mạch Khê tỉnh lại, điều duy nhất thay đổi ở Lôi Dận, chính là hắn càng thêm ít nói. Nhiều thời gian trầm mặc hơn trước, có đôi khi chỉ ở bên ngoài phòng bệnh yên lặng nhìn Mạch Khê. Chỉ lẳng lặng mà nhìn cô chăm chú.  

“Không có. Thiên Luật vẫn ở trong phòng bệnh, vệ sĩ vẫn canh giữ nghiêm ngặt bên ngoài.” Phí Dạ lập tức trả lời. 

“Chuyện này, bất luận kẻ nào cũng không được phép tiết lộ cho Khê nhi biết. Đương nhiên, bọn chúng cũng không dám công nhiên bao vây Bạc Tuyết bảo. Hôm nay tôi muốn đón cô ấy xuất viện.” Lôi Dận hiển nhiên hiểu rõ vì sao sở cảnh sát lại làm như vậy hôm nay. 

Phí Dạ hơi hơi sửng sốt, “Lôi tiên sinh, ngài muốn đưa tiểu thư Mạch Khê về đâu?” 

“Trở về thành bảo.” 

“A? Vâng, Lôi tiên sinh.” Phí Dạ vội vàng phản ứng lại. Giờ khắc này, hắn thực sự không hiểu ý của Lôi tiên sinh, cũng không biết người đàn ông này sẽ tiếp tục xử lý như thế nào về mối quan hệ giữa bản thân mình và tiểu thư Mạch Khê. 

Chỉ là, vết máu trên chiếc đàn dương cầm kia, vẫn còn quanh quẩn trong đầu hắn. Nhiều năm như vậy, hắn đi theo Lôi tiên sinh, cùng với người đàn ông này vào Nam ra Bắc giết qua không ít người, cũng sử dụng không ít thủ đoạn, lại chưa bao giờ có cảm giác kinh tâm động phách như vậy. 

Con đường kế tiếp, phải đi như thế nào?

———————————

“Khê nhi, uống thuốc này đi. Nào.” Trong phòng bệnh, Lôi Dận ngồi ở bên cạnh, đổ thuốc vào trong lòng bàn tay, tự mình cho cô uống thuốc. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê vẫn luôn bình tĩnh. Cho dù khi đối diện với Lôi Dận vẫn là nỗi cô đơn không gì hiểu được, nhưng vẫn nghe lời uống thuốc vào. Sau đó, một viên kẹo được cho vào cái miệng nhỏ của cô. Mạch Khê kinh ngạc ngẩng đầu, lại bắt gặp đôi mắt xanh lục thâm trầm của Lôi Dận. Khuôn mặt luôn luôn bình tĩnh kia lộ ra đường nét và góc cạnh lạnh lùng. Khuôn mặt anh tuấn đến mức khiến người ta mê muội. Hàng mi dày, mũi cao và thẳng, đôi môi mỏng. Mỗi một đường nét đều phô ra sự cao quý tuấn nhã. Nhìn kỹ một chút, trong đó còn có sự phiền muộn nhàn nhạt cùng ôn tồn…

Đây là Lôi Dận mà cô quen biết sao? Trong ấn tượng của cô, người cao cao tại thượng như hắn chưa bao giờ có sự ôn tồn như vậy.

“Em luôn luôn sợ đắng. Nghe ông chủ kia nói, đường để làm kẹo này là chiết xuất từ thực vật, khi ăn vị ngọt thanh và thơm hơn.” Lôi Dận nhẹ nhàng giải thích cho cô. 

Trong mắt Mạch Khê ánh lên sự nghi hoặc. Đôi mắt như một dòng suối trong núi sâu kia trong một cái chớp mắt hiện lên một nỗi đau lẫn vào đó. 

Mạch Khê đột nhiên không thể nhìn thẳng vào đôi mắt trước mặt mình, vội vàng cụp mắt xuống. Sự hốt hoảng theo đó được che giấu. Viên kẹo trong miệng thực sự giống như hoa vậy, sự thơm ngọt chậm rãi tan ra, lan tỏa say lòng người. Cô nhìn giấy gói kẹo được để ở một bên theo bản năng, đôi mày liễu cong cong hơi hơi nhíu lại. “Nghe ông chủ nói? Đây chính là tiệm kẹo kia sao?” 

Nhãn hiệu trên giấy gói kẹo này cô còn nhớ rõ. Đó là tiệm kẹo nho nhỏ xinh đẹp như nhà kẹo trong cổ tích. Vụ tai nạn xe cộ kia khiến cô không còn cơ hội nào để nhìn đôi kẹo hoạt họa làm bằng kẹo kia nữa. 

“Đúng là tiệm kẹo kia. Ông chủ cửa hàng còn nhớ rất rõ em, nha đầu liều lĩnh này.” Lôi Dận nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hơi cúi xuống của cô, giọng nói đầy dịu dàng. 

Mạch Khê cúi đầu nên chỉ có thể nghe được giọng nói trầm thấp của hắn, không thể nhìn thấy sự đau đớn nghẹt thở ngưng tụ trong đôi mắt xanh lục của người đàn ông kia. Cô dừng tầm mắt mình trên những ngón tay mảnh khảnh. Giờ khắc này, cô thế nhưng không biết nên đối mặt với người đàn ông này như thế nào. Từ sau khi tỉnh lại, hắn không hề tức giận với hành động tự sát của cô. Chỉ đơn giản dịu dàng ôn hòa nói chuyện với cô như vậy. 

Cô chỉ nhìn thấy một Lôi Dận khát máu mười phần, khí phách mười phần, chưa bao giờ nhìn thấy Lôi Dận hắn cúi người xuống, giọng nói dịu nhẹ như thế này. Không biết vì sao, giọng nói của hắn càng dịu dàng, cô càng có thể nghe ra trong đó có một sự ly biệt nhàn nhạt không nắm bắt được…

Hành lang có những tiếng bước chân vội vã. Mạch Khê hơi hơi ngẩng đầu lên nhìn. Ngay sau đó, cổ tay bị thương được Lôi Dận nâng lên. Độ ấm trong lòng bàn tay hắn truyền qua lớp băng gạc chạm vào da thịt, kéo hồi lực chú ý của cô một lần nữa…

“Khê nhi, đồng ý với tôi, về sau, cho dù có như thế nào cũng không được làm chuyện điên rồ, được không?” Ngón tay Lôi Dận cẩn trọng khẽ vuốt ve phía trên lớp băng gạc. Trong đáy mắt hắn là sự đau đớn người ngoài không thể nhìn tới được. “Vĩnh viễn không được tra tấn bản thân như vậy nữa.”

Trong lòng Mạch Khê không biết vì sao đột nhiên đổ vỡ, hốc mắt dâng lên sự chua xót buồn thương…

Ngay sau đó, toàn bộ cơ thể cô được Lôi Dận ôm vào lòng. Bàn tay rộng lớn của hắn phủ lấy cái đầu nhỏ của cô, để sườn mặt anh tuấn chôn sâu vào trong hơi thở của cô gái nhỏ. 

Trong hô hấp, có hơi thở của hắn, cũng có mùi hương dịu nhẹ của cô. 

Thân mình Mạch Khê hơi hơi cứng lại rồi thôi. Cô tùy ý để hắn ôm vào. Sự dịu dàng chưa từng có thổi quét qua lòng cô. Mạch Khê cứ như vậy ngoan ngoãn dựa vào lòng hắn. Khác với khi ôm anh Thiên Luật, tim cô giờ khắc này là đau đớn. Mà hắn càng như vậy, tim cô càng đau hơn. Tuy rằng Mạch Khê không biết vì sao người đàn ông này đột nhiên lại khác thường như vậy, nhưng hắn…lại khiến cô đau lòng biết bao. 

——————————

Bầu trời tối dần, có một hương vị như sắp mưa. 

Nơi cánh cổng lớn của bệnh viện, sự căng thẳng trong bầu không khí luôn luôn toát ra nơi đậu xe của cảnh sát, giống như một con thú bất an. Khuôn mặt nhóm cảnh sát cũng đầy khẩn trương. Sau khi nhìn thấy vài y tá bước ra, ánh mắt họ sáng lên một chút. Sau đó là hơn mười vệ sĩ phục trang đen. Giờ khắc này, không khí gấp rút đột ngột tăng vọt. Tất cả đều âm thầm rút súng ra. 

Hơn mười vệ sĩ không hề có biểu tình nào. Bởi vì có chỉ thị của Lôi tiên sinh, bọn họ sẽ giả vờ làm như không thấy hành động của lũ cớm này, cho dù thấy chúng lôi súng ra thì cũng phải cố gắng mà nhịn xuống. 

Mệnh lệnh của Lôi tiên sinh rất đơn giản, chính là không muốn để bất cứ chuyện gì quấy nhiễu tới tiểu thư Mạch Khê. Cảnh sát xuất hiện trong bệnh viện thì bình thường thôi, cho dù có hoài nghi, cũng có thể giải thích điều này không hề liên quan tới vệ sĩ bọn họ. 

Đám người chậm rãi mở đường. Lôi Dận ôm Mạch Khê, bước chân ổn trọng đi ở cuối cùng, Phí Dạ theo sát bên người, ánh mắt đầy cảnh giác xem xét hết thảy bốn phía. 

Chiếc xe sang trọng công nhiên dừng ngay trước cổng lớn của bệnh viện. Thậm chí ngăn cả xe cảnh sát trước mặt. Vài vệ sĩ đã tới trước, canh giữ chung quanh cửa xe. 

Đoạn đường từ phòng bệnh đến cổng bệnh viện đều đứng đầy cảnh sát cùng vệ sĩ của Lôi Dận, vẻ mặt hai bên giằng co. Mà Lôi Dận lại hoàn toàn bình thản thong dong ôm Mạch Khê, từng bước một hướng tới xe đậu sẵn. Một cảnh tượng như vậy, thật hoành tráng quá sức tưởng tượng!

Chương 8: Tình yêu không kịp tiếp nhận (3)

Trong không khí có mùi ngai ngái rất nhẹ. Màu mây u ám che khuất ánh sáng mặt trời. Một trận gió thổi qua, Mạch Khê vô thức rùng mình một cái, theo bản năng nhìn chung quanh. Những ánh đèn chớp nháy liên tục khiến cô phải nheo nheo mắt lại để nhìn, tựa hồ như cảm giác được sự bất an nào đó…

“Những cảnh sát đó là…” Nhịn không được phải hỏi, ánh mắt cô dừng trên người đàn ông đang bế mình. Theo góc độ này chỉ có thể nhìn thấy phần cằm  cương nghị của hắn cùng những đường nét anh tuấn trên gương mặt. Hắn dường như vẫn giống như trước, vẫn như không thấy mọi thứ chung quanh mà bình thản sải bước tới phía trước. Nhưng là, cô vẫn có thể cảm giác được có chuyện gì đó không thích hợp ở đây. 

Giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng để lửng khiến Lôi Dận cúi đầu xuống nhìn cô chăm chú. Đôi mắt màu xanh lục thâm trầm chậm rãi ngưng tụ trở thành đại dương mênh mông, nhìn thẳng vào đáy mắt đương có điều nghi hoặc của cô, thấp giọng nói, “Một thời gian trước, có một kẻ giết người đột nhiên xông vào bệnh viện, tàn sát rất nhiều bệnh nhân. Trước mắt, y vẫn còn ẩn nấp trong bệnh viện. Cảnh sát được phái tới điều tra và canh giữ tại đây, đối với mỗi một người xuất viện đều phải kiểm tra cẩn thận.”

Nghe những lời nói này, đôi mắt to ngập nước của Mạch Khê chợt toát ra sự chất vất, ngay cả đôi mày xinh đẹp cũng hơi nhíu lại, cô chần chờ hỏi tiếp, “Bọn họ…ngay cả ông cũng muốn kiểm tra?” 

Lý do thoái thác này của hắn nghe sao cũng có chút gượng ép, thậm chí còn mang theo sự hoang đường trong đó. Nhưng là người luôn luôn nghiêm túc như hắn, hình như không biết vui đùa là gì. 

Lôi Dận nhìn thoáng qua hàng mày nhíu lại của cô, đôi môi mỏng cương nghị hơi hơi nhếch lên. “Đương nhiên, bọn họ thuộc ngành tư pháp. Tôi là công dân, đương nhiên phải phối hợp.” 

Mạch Khê vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Mắt chợt nhìn thấy cảnh sát dè dặt cẩn trọng đặt tay lên súng, đôi mắt hơi hơi chấn động một chút. Nhưng không đợi cô mở miệng, Phí Dạ lại mở miệng nói…

“Tiểu thư Mạch Khê không nên lo lắng. Những cảnh sát đó cũng chỉ làm việc theo nếp mà thôi. Bọn họ sở dĩ rút súng ra để bảo đảm an toàn của tiểu thư Mạch Khê. Bởi vì cảnh sát nhận được tin, hôm nay tên sát nhân kia có thể xuất hiện ở đây.” 

Sau một phen giải thích như thế, Mạch Khê mới ‘bừng tỉnh đại ngộ’, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hơi lo lắng khôi phục vẻ bình tĩnh lạnh nhạt vốn có, không thèm nhắc lại nữa, lẳng lặng để Lôi Dận tùy ý ôm chặt lên xe. 

Lôi Dận liếc mắt nhìn Phí Dạ một cái. Cái liếc mắt này ‘ý vị thâm trường’ (ý tứ sâu xa) vô cùng. Hắn cho tới bây giờ cũng không biết thuộc hạ của mình thế nhưng có thể từ lời nói dối nói thành y hệt như thật. 

Khi cửa xe sắp đóng, trong một thoáng rất ngắn, Lôi Dận đè thấp giọng xuống, mệnh lệnh: “Tận lực kéo dài thời gian một chút, tôi tự nhiên sẽ cho bọn họ một sự công bằng!”

“Lôi tiên sinh yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt bên này.” Phí Dạ nhận lệnh. 

Xe chạy ra khỏi bệnh viện. Phía sau, vẫn là mùi mưa khét nồng… 

———————————

Bạc Tuyết bảo, vẫn là khung cảnh tuyết trắng xinh đẹp như trước, được bao phủ trong màn mưa bụi, xinh đẹp trong không gian mờ ảo mông lung.

Những giọt mưa rơi xuống, lộp độp va vào cửa sổ sát đất. Dần dần, phong cảnh ngoài cửa sổ đều ướt đẫm nước lạnh. 

Phía trước cửa sổ, Mạch Khê ngồi trên xe lăn, lẳng lặng nhìn chăm chú vào thế giới bên ngoài lớp thủy tinh. Trong phòng khách rộng lớn sang trọng như trong hoàng cung yên tĩnh không một tiếng động. Trên bầu trời âm u, một tia sáng cũng không có. Bên trong tòa thành là ánh đèn tường dịu hòa. Cửa sổ sát đất cao lớn vài chục mét được nước mưa cọ rửa, từng dòng nước chảy dọc theo lớp kính dày. Giờ khắc này, bóng dáng của Mạch Khê càng thêm bé bỏng, dường như lúc nào cũng có thể bị màn mưa này nuốt lấy…

Trên cầu thang, ánh đèn tường chiếu lên thân hình cao lớn ưng nhã của Lôi Dận. Thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân hắn ngừng lại, hắn lẳng lặng nhìn chăm chú bóng dáng bé nhỏ nơi xa kia, sau đó, mới chậm rãi xuống lầu. 

Một chiếc áo khoác dài choàng lên vai của Mạch Khê. Mùi xạ hương dịu nhẹ quen thuộc vây lấy. Ánh mắt đương nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ của Mạch Khê hơi hơi chấn động một chút, nhưng cô không có quay đầu lại, đôi mắt vẫn giữ sự bình tĩnh lạnh nhạt. Ngoài cửa sổ, bầu trời âm u. Đáng lẽ giờ khắc này hẳn là cảnh mặt trời lặn, nhưng màn mưa đã thay thế nó. 

Trên lớp thủy tinh phản chiếu bóng dáng cao lớn của người đàn ông. Chỉ riêng thân hình chuẩn xác hoàn mỹ của hắn đã đủ để phụ nữ phải sinh ra lòng yêu mến không thôi. Và một khi đã hưởng thụ mùi hương của hắn, sẽ không thể nào quên được…

Đôi mắt Mạch Khê nhắm chặt lại. Ngay sau đó, cô chỉ cảm thấy bàn tay rộng lớn của hắn nắm trên xe lăn, chậm rãi xoay cả người cô về phía mình…

“Rầm rầm…” Phía sau, một tia chớp lóe lên. Ánh sáng chói lòa chiếu rõ trên từng góc cạnh gương mặt cao quý của hắn, ngay cả đôi mắt cũng lộ ra một sự đau đớn nghẹn thở, như là một đáy biển sâu nhất không thể nắm bắt được điều gì. Người khác chỉ cần liếc mắt một cái dường như cũng có thể bị giam hãm bên trong đó, rốt cuộc cũng không có cách nào kiềm chế được!

Theo bản năng, Mạch Khê khẽ run, không phải là vì tia chớp phía sau, mà chính là vì đôi mắt quá mức sâu thẳm đương nhìn mình chăm chú…

Ngón tay run run rất nhanh đã được vây bọc trong bàn tay của Lôi Dận. Độ ấm trong lòng bàn tay hắn chậm rãi rót vào lòng cô. Mạch Khê muốn rút tay về, nhưng hắn cầm rất chặt, cô lại chỉ có thể để yên cho hắn nắm. 

“Nếu thực sự muốn rời khỏi tôi, cuộc sống của em sẽ như thế nào? Em chỉ là một đứa trẻ…” Lôi Dận đã mở miệng. Hắn cúi đầu, giọng nói khàn khàn như một tảng đá nặng rơi thẳng xuống lòng Mạch Khê. Đau, đau quá…

Cô cụp mắt xuống, che khuất đi sự thê lương hiện lên quá đỗi rõ ràng bên trong, như một chiếc lá rơi rụng xuống giếng cạn, nhẹ nhàng như vậy…

“Nếu không rời khỏi mới là một sai lầm. Tôi, thực sự đã trưởng thành…” 

Là đang quan tâm cô, hay vẫn là…thói quen chiếm hữu?

Trên đỉnh đầu, là một tiếng thở dài vang lên. Lôi Dận cúi thân mình xuống, đối diện song song với khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hơi thở trầm thấp nhẹ nhàng đảo qua hàng mi thật dài của cô…

“Khê nhi, nhìn tôi.” Vẫn cách thức ra lệnh như trước, hoặc như là… sự thỉnh cầu nhỏ bé. 

Giọng nói này mê hoặc Mạch Khê, khiến cô theo bản năng phải nâng mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn…

“Tôi đối với em mà nói, thật sự chỉ là một sai lầm sao?” Giọng nói trầm khàn lộ ra sự đau lòng. 

Trong đôi mắt Mạch Khê nổi lên những gợn sóng. Cô cố gắng hết sức xem nhẹ sự đau đớn khác thường thiêu đốt trong lòng, quyết tâm nói tiếp, “Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình thản. Nếu không gặp ông, tôi nghĩ tôi sẽ vui vẻ.” 


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.