Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 5, C13



Hồi 5 – Chương 13: Nỗi nhớ trong cơn mưa tầm tã (1)

Lôi Dận đột ngột quay về tòa thành khiến cho người hầu từ trên xuống dưới đều hoảng cả lên. Mà hắn, chỉ hỏi một câu hỏi gọn gàng dứt khoát cũng khiến một đám người trong phòng phải giật mình ngây ngẩn. Không thấy ai trả lời, từng góc cạnh trên gương mặt Lôi Dận lộ ra sự lạnh lùng, đôi mắt lục thâm trầm hơi co rụt một chút. Hắn không nói gì nữa, duỗi chân ra, sải bước lên trên tầng. 

Hàn Á cùng những người làm đều hoàn toàn kinh hãi, líu ríu theo sau!

Trong phòng ngủ rộng lớn của chủ nhân tòa thành vẫn xa hoa như trước. Đèn tường đã bật, chiếu rọi khắp nơi một màu ánh sáng lưu ly lộng lẫy. Nhưng, một chút hơi người cũng không có!

Sắc mặt Lôi Dận cứng lại, trong chốc lát vọt tới phòng riêng của Mạch Khê …Căn phòng này có màu sắc trang nhã, phối hợp với từng vật dụng tinh xảo. Rèm phủ lên cửa sổ sát đất dịu hòa, một chiếc bàn được thiết kế theo phong cách công chúa, ngay cả cốc uống nước được sử dụng cũng xinh xắn như vậy. Tất cả, tất cả đều giống hệt như lúc trước!

Nhưng mà… không thấy Mạch Khê!

Trong Bạc Tuyết bảo mênh mông, chỉ thiếu bóng dáng Mạch Khê, thiếu đi hương thơm chỉ riêng mình cô mới có! Mùi hương này, như dĩ vãng, vẫn lan tràn đến từng ngóc ngách, đến từng nơi trong không khí. Thậm chí mỗi khi hắn quay về tòa thành đều cảm nhận được mùi hương dịu nhẹ như hoa, như hơi thở thuần khiết của thiên nhiên, khiến hắn, ‘cửu nhi cửu chi’ (dần dần, từ từ) hình thành một thói quen…

Cho đến ngày hôm nay, Lôi Dận mới chính thức cảm nhận được một thói quen có uy lực mạnh mẽ đến như thế nào, và khi mất đi người ta mới cảm thấy được!

Đột nhiên, hô hấp của hắn càng lúc càng dồn dập. Bàn tay rộng lớn rắn chắc giữ lấy lồng ngực, ngay sau đó hắn lại bước nhanh lên tầng trên. Tiếng bước chân lẫn với tiếng cửa phòng bị đẩy ra trộn lẫn đầy hỗn độn. Tiếng cửa liên tục mở ra, thanh âm đơn điệu đan vào cùng một chỗ, cũng không khó để phát hiện ra tâm tình hỗn loạn bối rối của hắn. 

Những người giúp việc đều dè dặt cẩn trọng mà nhìn nhau, mỗi người đều có vẻ như muốn nói rồi lại thôi. 

Hoắc Thiên Kình cùng Kỳ Ưng Diêm chưa bao giờ gặp qua một Lôi Dận thất thường như vậy, cũng bước nhanh lên tầng. Trong từng bước đi đã có sự nghi hoặc, đó câu đầu tiên của Lôi Dận ngay sau khi bước vào cửa. Hắn … đang tìm Mạch Khê sao?

Nhưng như thế nào mà Mạch Khê lại mất tích?

Trên lầu, tiếng bước chân càng trở nên lộn xộn…

Cho đến khi …

“Hàn Á!” Một tiếng quát lớn trực tiếp xuyên qua không khí, so với tiếng mưa tầm tã bên ngoài càng dữ dội và lạnh lẽo hơi bao giờ hết, tựa như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng xuống dưới. 

Toàn thân Hàn Á giật giật, cúi đầu bước lên lầu, mỗi bước chân đều nặng nề. Đèn tường hai bên cầu thang chiếu rọi xuống khuôn mặt run run của ông. Rốt cuộc khi đứng trước mặt Lôi Dận, ông lại không dám ngẩng đầu lên nhìn. 

“Khê nhi đâu? Khê nhi ở đâu?” Một tay Lôi Dận chống lên cửa phòng. Bởi vì nơi lồng ngực rất đau, như bị thời tiết khốn kiếp này siết chặt rồi đâm thủng. Hắn thở từng hơi gấp gáp, tựa như đã dùng hết khí lực để quát lên những lời này. Thân hình tuấn mỹ như bị bánh xe nghiền nát qua, trở nên vặn vẹo mà xanh mét. Mỗi căn phòng, mỗi một nơi hắn điên cuồng kiếm tìm, lại chỉ có … không khí!

“Phịch…” một tiếng, Hàn Á run run quỳ xuống mặt đất. Sàn cẩm thạch màu đen phản chiếu khuôn mặt bất an co rúm của ông, thậm chí cả đáy mắt kia cũng tràn đầy cảm giác thống khổ cùng áy náy…

“Lôi tiên sinh, thực xin lỗi…Là tôi thất trách, tôi không quan tâm đến tiểu thư Mạch Khê…cô ấy…cô ấy đi rồi…”

“Cái gì? Cô ấy đi rồi? Cái gì bảo là cô ấy đi rồi? Khốn kiếp, ông nói rõ ràng cho tôi!” Lôi Dận nghe xong, giận đến tím mặt, một tay túm lấy Hàn Á kéo dậy, đè vào bức tường lạnh. Đôi mắt tiều tụy mệt mỏi vì những ngày gần đây trong chốc lát lại lạnh lùng tàn nhẫn, không khác nào băng đá!

“Lôi, cậu trước đừng xúc động như vậy!” Hoắc Thiên Kình thấy thế, vội vàng bước nhanh tới ngăn cản. Sức mạnh của Lôi Dận, ngay cả hắn từ nhỏ luyện võ công còn chịu không thấu, huống gì là một quản gia trói gà không chặt?

Lôi Dận thở hổn hển nới lỏng tay ra. Chân Hàn Á mềm nhũn, đổ xuống mặt sàn. Mặt sàn lạnh lẽo như hàn băng chạm vào đầu gối ông, nhưng dù như thế nào cũng không thể ngăn nổi sự đau đớn thống khổ trào lên từ đáy lòng. 

“Lôi tiên sinh, nếu bây giờ ngài giết tôi…tôi một chút cũng không oán hận…tôi…chính là bởi vì tôi không chăm sóc tốt tiểu thư, cô ấy mới có thể rời đi…Tiểu thư chỉ mới mười tám tuổi, cái gì cũng không đem theo, làm thế nào để sống đây?” Ông bật khóc không thành tiếng, gương mặt trắng bệch che kín nỗi tuyệt vọng khôn cùng. 

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lôi Dận nổi điên, gầm lên giận dữ, hệt như một con hổ dữ trong núi sâu. Giọng nói của hắn lạnh lẽo, vẻ mặt giống như một con diều hâu sải cánh trên bầu trời cao. 

Thân mình Hàn Á run run, ông lấy từ trong túi ra một bức thư, hai tay đưa lên cho hắn…

“Đây là tìm được trong phòng tiểu thư Mạch Khê. Khi chúng tôi phát hiện cô ấy không còn ở đây, đã là ba tiếng sau…” 

Lôi Dận lấy bức thư, vội vàng mở ra, khuôn mặt anh tuấn đảo qua từng câu chữ, trong một thoáng lại càng lạnh lẽo hơn…

“Cha nuôi! 

Nếu có thể đọc được lá thư này thì tốt. Nếu không thấy được, xin người thấy được, hãy thay tôi nhắn giúp!

Hợp đồng liên quan tới quyền chuyển nhượng tài sản cùng cổ phần công ty tôi đã đặt trong thư phòng. Cảm ơn ý tốt của ông, nhưng tôi không thể nhận được. Tất cả không phải do tôi làm việc mà có, tôi không có quyền lấy đi một xu nào! Bạc Tuyết bảo, tôi đã sống ở nơi này mười năm, có vui vẻ cũng có khổ sở, nhất định không phải là nơi chốn của tôi, vì thế tôi cũng không thể nhận.

Cảm ơn cha nuôi, trong lúc tôi bất lực nhất đã nhận nuôi tôi. Ông đã cho tôi một cuộc sống thiên đường, lại cho tôi sự trói buộc tinh thần ở địa ngục. Tôi nghĩ, mười năm ơn dưỡng dục này, nên báo đáp tôi cũng đã báo đáp. Tất cả, oán cũng tốt mà hận cũng thế, tôi không muốn nhớ lại bất cứ điều gì nữa. Điều tôi mong muốn không nhiều lắm, chỉ là một cuộc sống đơn giản là quá tốt rồi. Xin ông đừng trách cứ bác Hàn Á, bác ấy đã làm hết phận sự của một quản gia. Nếu không có bác Hàn Á, tôi căn bản cũng không thể cảm nhận được hạnh phúc khi có tình thương của cha.

Về cuộc sống của tôi, xin ông đừng bao giờ quan tâm nữa. Tiền đi diễn tôi lấy ở công ty cũng đã rất đủ, cho dù không đủ để sống sung túc đầy đủ, nhưng sống tốt là được. Tất cả, tôi đều muốn quên. Tất cả, làm lại từ đầu.”

Một bức thư không dài, nhưng chỉ vài dòng ngắn như vậy cũng đủ để thấy được quyết tâm rời khỏi của Mạch Khê. Lồng ngực Lôi Dận như bị một thứ gì đó đập mạnh vào đến đau đớn. Thậm chí ngay cả bàn tay đang cầm lá thư cũng đều run rẩy!

Cô ấy, cứ như vậy mà rời đi? Ngay lúc hắn đang lo lắng cho cô trong ngày mưa lớn như thế này sẽ sợ hãi…Nhưng cô, một chút cũng không lưu luyến!

“Vì sao? Đi hơn ba giờ mấy người mới phát hiện? Các ngươi …đều đang làm cái quái gì?” Ánh mắt của hắn giống như một con sói, dần dần chuyển sang màu đỏ tươi. Trong đôi mắt là sự chấn động run rẩy không kiềm chế được, lồng ngực như bị nổ tung!

Những người làm đứng đó tất cả đều sợ hãi vì biểu hiện bây giờ của Lôi Dận, ào ào quỳ gối xuống mặt sàn lạnh lẽo, toàn thân run run không dám nói lời nào…

“Lôi tiên sinh, thực không dám giấu giếm. Từ khi ngài không trở về thành bảo, tuy rằng kẻ dưới chúng tôi cảm thấy kỳ lạ, nhưng tiểu thư Mạch Khê, mọi thứ, từ ăn uống sinh hoạt đều rất bình thường, chúng tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều. Thậm chí tiểu thư Mạch Khê còn lấy danh nghĩa của ngài để chia vệ sĩ ra. Nhưng là hôm nay, bởi vì trời mưa, người làm đều trước sau vội vàng cả lên, cũng không chú ý tới tiểu thư Mạch Khê, vậy nên…lúc chúng tôi phát hiện được, thì tiểu thư đã đi rồi…” Hàn Á khó khăn mở miệng.

“Rầm!” Bàn tay to lớn của Lôi Dận đập mạnh vào cửa phòng. Cánh cửa gỗ cứng rắn như muốn đổ sập xuống. Đôi mắt màu lục sắc bén giờ đã chìm trong cơn đau đớn khôn nguôi. Giờ khắc này hắn rốt cuộc cũng đã hiểu rõ một điều, không phải chỉ nhất thời như vậy, kỳ thực, cô ấy đã sớm chuẩn bị để rời khỏi hắn. 

Ánh mắt của Lôi Dận trở nên khiếp sợ. Đó chính là ngày đầu tiên Mạch Khê muốn đi hát! 

Vì sao lại như vậy? Mọi chuyện sao lại trở nên như thế này?

Cảm giác thất bại chưa từng có ùa vào sâu trong lòng Lôi Dận, chậm rãi sinh trưởng rồi lan dần ra, cuối cùng hình thành nên một cái lưới kín bít cuốn chặt lấy cả người Lôi Dận, siết chặt, siết thật chặt. Hô hấp của hắn càng lúc càng trở nên dồn dập, không thể hít thở nổi. Giống như ma quỷ đang tra tấn hắn! 

“Lôi tiên sinh…” Hàn Á nhìn thấy thân hình cao lớn của hắn đang run lên, sợ tới mức hoảng hốt, đang muốn đứng dậy đỡ lấy hắn, lại bị hắn quát lên một câu giận dữ…

“Cút, cút hết cho ta!” 

Tiếng sư tử rống giận dồn dập vang lên, khiến những người hầu sợ tới mức liên tục lui lại phía sau, tất cả đều cung kính hạ thấp người ào ào lui sang một bên.

Lôi Dận thở hổn hển, sắc mặt xanh mét không nói, ngay cả ánh mắt cũng dữ tợn như một con dã thú, gân xanh trên trán cũng dần dần hiện rõ lên, không khó để nhìn thấy hắn đương cưỡng chế đợt mưa gió nổi lên trong đáy lòng, giống như cơn mưa tầm tã ngoài kia…

“Phí Dạ!” Ngay sau đó, hắn đã mở miệng. Giọng nói có vội vã, có hoảng sợ. 

Phí Dạ bước tới, “Lôi tiên sinh, xin hạ lệnh.” 

“Tìm người!” Hai mắt Lôi Dận đóng băng, nhìn chằm chằm cơn mưa tầm tã ngoài cửa sổ, quăng quật từng nhành cây lớn. Nỗi đau lòng trong một khoảnh khắc chưa bao giờ lớn đến thế, dâng trào đến đỉnh điểm, rốt cuộc cũng bùng nổ!

Phí Dạ giật mình…

“Lôi tiên sinh, ngài vừa mới …nói gì?”

“Sai người đi ra ngoài, tìm Mạch Khê trở về đây cho tôi!” Cả người Lôi Dận phải dựa vào tường. Nét mặt lạnh lùng đau thương mang theo tất cả suy sụp cùng lo lắng, trong đầu không ngừng hiện lên khuôn mặt xinh đẹp kia. Là làn da trắng mịn, là gò má luôn ửng hồng, là nụ cười như có như không đọng lại bên môi, giống như một giọt mực nước lan ra trên giấy Tuyên Thành. Cả đôi mắt lưu ly xinh đẹp kia, trong suốt, ngây thơ như luôn sáng lên một thứ ánh sáng lấp lánh thuần khiết, lại dần dần bị cơn bão táp nghiêng đêm này chôn vùi!

Hắn biết mình không nên làm như vậy, ít nhất hắn cũng không phải là kẻ lật lọng. Nếu đã lựa chọn buông tay, sẽ không như thế này. 

Nhưng là…hắn vẫn luôn bất an, trừ phi có thể tận mắt nhìn thấy cô được bình an vô sự.

Hiển nhiên, Phí Dạ bị quyết định của hắn làm cho khiếp sợ, sửng sốt một lúc lâu, không lập tức nhận mệnh lệnh của hắn…

“Lôi tiên sinh, ngài … không phải đã quyết định muốn thả tiểu thư Mạch Khê tự do sao?”

Đầu Lôi Dận đang gục xuống, nghe xong những lời này đột nhiên ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào Phí Dạ, đáy mắt đều chuyển thành màu đỏ như con thú dữ. Đó là một con sói trong đêm mưa, toàn thân đều lộ ra hơi thở nguy hiểm khiến người ta không dám lại gần. Hắn duỗi tay ra, túm Phí Dạ lại, giọng nói khàn đặc quát lên …

“Ngay cả cậu cũng dám kháng lệnh? Bên ngoài trời đang mưa, không nhìn thấy hả? Tìm về, tìm cô ấy về đây cho tôi!” 

“Lôi, cậu bình tĩnh một chút!” Hoắc Thiên Kình cũng đại khái hiểu sơ được chuyện gì. Thấy thế, bước tới nhẹ giọng khuyên can. 

Sự nghi hoặc trong đáy mắt Kỳ Ưng Diêm càng lớn. Chuyện gì xảy ra với cô gái kia, rõ ràng chuyện tốt nhưng lại thành ra thế này? Nha đầu kia nhìn qua là đã biết, đó là người mà Lôi Dận chú ý nhất, hắn vội vã như vậy muốn tìm cô bé trở về, là vì cô ‘bất cáo nhi biệt’ (ra đi không nói lời nào), hay là vì đêm nay mưa lớn? Có khả năng không? Đây là cái cớ hắn cho mọi người thấy? Hay vẫn là … cái cớ để hắn cho bản thân thấy?

Nhưng mà, gã đã phát hiện được một điều. Bây giờ, chỉ cần có liên quan đến Mạch Khê, Lôi Dận chắc chắn sẽ trở nên điên cuồng, thái độ bình thường vốn có cũng chỉ có điên cuồng trở lên!

“Mình phải bình tĩnh như thế nào? Bên ngoài trời đang mưa!” Lôi Dận chỉ lặp đi lặp lại những lời này, quay đầu nhìn về phía Hoắc Thiên Kình, trong đôi mắt đều là sự hỗn độn không chịu nổi. “Mỗi lúc như thế này Khê nhi luôn sợ hãi…”

Một câu nói khiến Hoắc Thiên Kình trong nhất thời ngây ngẩn cả người. Đây là thằng bạn tốt hắn quen biết năm mười bốn tuổi ư? Làm sao có thể…

Trong không khí chỉ còn lại bầu không khí lạnh giá. Thật lâu sau đó, Phí Dạ nhịn không được phải mở miệng, tuy rằng đáy mắt cũng là sự ưu thương nhàn nhạt, nhưng lời nói này vẫn là tự đáy lòng…

“Lôi tiên sinh, coi như kết thúc, hãy để cho tiểu thư Mạch Khê có được cuộc sống cô ấy muốn.”

Nói thật, hắn cũng không cho rằng Mạch Khê rời đi là chuyện gì xấu. Cô mới có mười tám tuổi, còn nhiều thời gian để trải nghiệm. Chẳng lẽ phải sống trong tòa thành này mãi mãi, tuy rằng cơm áo không lo, nhưng người có lòng tự tôn cùng kiêu hãnh như Mạch Khê, thì cô làm sao có thể chịu đựng được việc phải sống cả đời dưới bóng người khác. 

Đối với thiếu nữ xinh đẹp như hoa kia, hắn cũng chỉ có thể từ xa nhìn ngắm và yêu mến. Hắn cho rằng, nếu thực sự yêu một người, thì cho cô ấy thứ cô muốn, đem hết năng lực để khiến cô vui vẻ. Hắn thừa nhận bản thân mình có tư tâm, nhưng là, hắn không chỉ đau lòng vì Mạch Khê!

Đau đớn mới có thể biết được điều đáng quý. Chia lìa ly biệt là chuyện bình thường trong cuộc sống này. Cho dù thân phận địa vị cao quý đến đâu, cũng không thể thoát khỏi sự sắp đặt của vận mệnh. 

Lôi Dận nghiến răng, nhất là khi nghe được những lời này của Phí Dạ, sắc mặt càng trở nên khó coi, lạnh lùng nhìn hắn. Bỗng dưng, bàn tay to lớn vung lên, gạt Phí Dạ đổ sang một bên, thân hình cao lớn thoáng lảo đảo mà bước xuống lầu. Hắn đi loạng choạng, dáng vẻ vội vàng…

“Lôi tiên sinh…”

“Lôi…”

Hoắc Thiên Kình, Kỳ Ưng Diêm, Phí Dạ cùng quản gia Hàn Á đều trở nên hoảng hốt, lập tức đuổi theo, đã thấy Lôi Dận dùng tốc độ cực nhanh vào xe, khởi động máy. Ngay sau đó, chiếc xe giống như tên lửa lao ra khỏi tòa thành, biến mất trong màn mưa. “Chúng ta mau đuổi theo!” Hoắc Thiên Kình chấn động, quát lớn lên. Bà người nhảy lên một chiếc xe khác, theo sát sau đó. 

Cơn mưa tầm tã dường như muốn xé nát bầu trời. Từng tia chớp lóe lên như rạch ngang mọi thứ, đem toàn bộ nước trong mây đen vắt kiệt. Một buổi đêm như vậy, càng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. 

Trên con đường lớn vắng ngắt chỉ có hai chiếc xe đang điên cuồng mà chạy, một trước một sau xuyên vào trong màn mưa dày đặc. Một tia chớp lóe lên chiếu vào đôi mắt màu lục cùng gương mặt lạnh lẽo của Lôi Dận. Ngay giờ phút này, sự bất an đã nuốt chửng lấy hắn…

Nét mặt cùng ánh mắt Lôi Dận đều trở nên điên cuồng. Tốc độ chiếc xe thực sự đã chạy đến kinh người, nước mưa tung tóe, bị bắn lên rất cao, khiến cho xe phía sau gần như không thể đuổi kịp. 

Cho đến khi…

“Ầm ầm…” Lại một tia chớp từ chân trời giáng xuống, gọn gàng mà dứt khoát quật gãy một thân cây bên đường. Cùng với trận mưa rền gió dữ, thân cây loạng choạng đổ xuống …

“Két …” Lôi Dận đột ngột nhấn phanh. Bởi vì vừa mới dùng tốc độ cực hạn, một cú nhấn phanh đã khiến chiếc xe quay một vòng. Ngay sau đó, hông xe trực tiếp va chạm rất mạnh vào thân cây cản đường.

 


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.