Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 8, C13-14



Chương 13: Chỉ nguyện một lời

Trong lòng Mạch Khê thực quá bi thương…

“Không cần đâu.” Cô thản nhiên nói, giọng nói vô lực như loài hoa yếu ớt nở rộ trong đêm.

Đại Lỵ sửng sốt, “Mạch Khê…sao vậy? Chẳng lẽ Lôi tiên sinh đã… “

“Không, là Phí Dạ.” Mạch Khê nâng tầm mắt, hít sâu một hơi, “Phí Dạ đã chết rồi, là Lôi Dận nổ súng bắn chết anh ta.”

“Thật sao? Quả nhiên không có chuyện gì là qua được ánh mắt Lôi Dận.” Đại Lỵ như thể đang ca ngợi, giọng điệu có phần cao hơn.

“Sự tình không phải như thế đâu.” Mạch Khê thở dài, “Là mình muốn kết hôn cùng Phí Dạ, Lôi Dận đã xông vào nhà thờ, giết Phí Dạ.”

“Hả?…Mạch Khê, vì sao cậu lại lấy Phí Dạ?” Đại Lỵ khiếp sợ.

“Một lời khó nói hết…” Mạch Khê đem toàn bộ câu chuyện kể cho Đại Lỵ.

Ánh dương dịu nhẹ bao phủ lên bóng hình hai cô gái trên ghế salon…

_______________

Từ sau khi Phí Dạ chết, Mạch Khê không biết nên đối mặt với Lôi Dận thế nào. Nhưng hôm nay, vừa nhìn thấy Lôi Dận thì đáy lòng cô tràn ra một cảm giác khó tả.

Có đôi khi thế sự trêu người.

Kể cho Lôi Dận từ đầu chí cuối câu chuyện của Đại Lỵ xong, cô mới có chút thoải mái.

Lôi Dận không nói gì, ánh mắt cương nghị tản ra vẻ thâm thúy mà kẻ khác không thể đoán được.

“Dận…Anh giết Phí Dạ, có phải vì đã biết anh ta làm nhiều chuyện sau lưng anh không?” Mạch Khê thử hỏi một câu, đây cũng là một nguyên nhân mà cô có thể tin nhất.

Lôi Dận nhìn cô, không hề chần chừ mà trả lời, “Không, anh giết cậu ta vì cậu ta đã đoạt lấy em.”

Mạch Khê kinh ngạc.

“Chúng ta không nói chuyện này nữa được không? Mọi chuyện đều đã qua rồi.” Lôi Dận nhẹ nắm lấy lấy bờ vai cô, ôm cô vào lòng, thậm chí khuôn mặt tuấn tú còn chôn trong cổ cô. Hắn cúi đầu nói: “Khê nhi, chúng ta đã trải qua nhiều chuyện quá rồi, ở bên cạnh anh được không?”

Mạch Khê đau lòng, cô không nói gì mà chỉ đưa tay ôm đầu Lôi Dận. Sao cô lại không biết hoàn cảnh trước mắt của Lôi Dận cơ chứ. 

Cho dù hắn làm bao nhiêu chuyện đều vì cô, càng quan trọng hơn là, nếu không phải vì cô thì vụ tai tiếng tình ái đó cũng sẽ không bung ra, càng không tạo nên cục diện rối loạn đến thế.

“Tình hình hiện tại khiến cho anh rất phiền lòng?” Cô hận chính mình không thể làm gì giúp hắn, chỉ cần có thể chia sẻ một chút gánh nặng với hắn thôi cũng tốt rồi.

“Khê nhi…Hiện tại anh chỉ quan tâm đến em và con, đơn giản vậy thôi.” Giọng nói Lôi Dận thật nhẹ, như giọt sương đọng trên lá sen nhỏ xuống mặt hồ. Khuôn mặt tuấn tú chậm rãi di chuyển, dọc theo bờ ngực đầy đặn của cô, rồi cuối cùng nhẹ nhàng tựa vào bụng cô.

Cảnh tượng này thực khiến Mạch Khê tan chảy. Người đàn ông đã biết yêu đến tận máu tủy thì hận sẽ thế nào? Nhìn thấy hắn như thế này, cô thật sự rất đau lòng.

“Yên tâm đi, Dận, anh không phải lo lắng cho em và con đâu. Em sẽ ăn cơm thật no, sẽ không bạc đãi cục cưng đâu.” Cô xúc động, nhẹ nhàng nói: “Em cam đoan, cục cưng của chúng mình sẽ được sinh ra thật khỏe mạnh.”

“Khê nhi…” Lôi Dận ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt rõ ràng vẻ cảm động. Hắn kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô lại, nhẹ nhàng hôn lên từng ngón tay mảnh khảnh…

“Cám ơn em vì đã hoài thai con của anh…”

Niềm hạnh phúc xua tan đi tất cả. Mạch Khê biết chính mình rất vui, cũng là cô tình nguyện như vậy, không quan tâm đến điều gì cả, chỉ toàn tâm toàn ý mà yêu như vậy…

Có đôi khi cô không cần hắn làm gì cả, chỉ đơn giản nói như vậy là đủ rồi.

Nếu hắn không muốn nhắc lại chuyện của Phí Dạ thì Mạch Khê cũng thông minh mà tránh đi. Phí Dạ là trợ thủ đắc lực của hắn. Hắn cũng đã từng nói, Phí Dạ là người anh em hắn tín nhiệm nhất. Nghĩ đến chuyện này, hẳn là hắn cũng rất đau lòng, lại nghe thêm việc Phí Dạ đứng sau lưng hắn làm nhiều chuyện như vậy…

Cô khẽ thở dài một tiếng, đáy mắt lặng đi.

“Làm sao vậy?” Lôi Dận mẫn cảm nhận thấy tâm tư của cô, thân thiết hỏi.

Mạch Khê lập tức lắc đầu, đổi tâm tình, nhẹ giọng nói: “Thật ra, em mang thai đứa nhỏ này, không phải tại anh sao? Là ai đã đổi thuốc tránh thai của em thành vitamin B11 hả?”

Lôi Dận hơi nhếch môi, “Giờ hối hận sao?”

Nhiều ngày như vậy, rốt cục Mạch Khê cũng thấy hắn tươi cười, tâm tình cô cũng tốt lên rất nhiều.

“Hối hận á?” Mạch Khê hơi nhíu mày, lại nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của hắn thì cố điều chỉnh giọng điệu: “Có ngốc mới hối hận ấy. Em mang thai không phải đứa con bình thường, nó là người thừa kế chính thức của Lôi gia. Còn em, đương nhiên sẽ được phúc nhờ con.”

“Tiểu nha đầu.” Lời nói của cô khiến Lôi Dận bật cười, hắn nhẹ giọng nói: “Em đừng nói ‘Mẹ sang nhờ con’ có được không? Chỉ cần em không rời khỏi anh, muốn gì cũng được.”

“Thật sao?”

“Thật.”

“Tốt lắm…” Mạch Khê cắn cắn môi, cười nhìn hắn, “Em muốn anh ngày nào cũng được vui vẻ. Em tin chắc là cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đều có cách giải quyết, nên anh đừng ngày nào cũng nhíu mày lại.”

“Ngày nào anh cũng nhíu mày trước mặt em à?” Lôi Dận nghiêm túc hỏi.

“Ừm.” Mạch Khê cũng nghiêm túc gật đầu, lại đưa tay vuốt ve ấn đường của hắn, “Nhìn chỗ này xem, gần sâu thành một đường rồi này.”

“Được, về sau ở trước mặt em anh tuyệt đối sẽ không nhíu mày.” Lôi Dận thâm tình nhìn cô, kiên định nói.

Bên môi Mạch Khê gợn lên vẻ hạnh phúc. Có đôi khi cô thật sự ích kỷ. Cô muốn Lôi Dận buông tha tất cả, hai người cùng đến sống tại một thị trấn nhỏ bé. Như lúc trước ở Provence vậy, cô có thể trồng oải hương, có thể chế rượu đỏ, hết thảy đều thật tự do tự tại.

Nhưng mà, đó cũng chỉ là suy nghĩ thôi.

Hắn là Lôi Dận, trời sinh ra đã định là người đàn ông không thể có cuộc sống của một người bình thường!

Tạm thời không nói đến Lôi thị, chỉ lấy tổ chức Ảnh ra mà nói, một khi hắn thật sự mất đi vị trí người cầm đầu, những kẻ có thù oán liệu có buông tha cho hắn không? Có lẽ, ngay cả tính mạng còn không giữ được.

Nhìn thấy người đàn ông này đau lòng, cô biết hắn làm mọi chuyện chỉ vì muốn bảo vệ cho cô và đứa nhỏ…

Nghĩ đến đây, Mạch Khê cảm thấy càng thương hắn hơn. Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đặt lên bụng, cô dịu dàng nói: “Nếu con mà nhìn anh cứ nhíu mày, nhất định nó sẽ cho rằng anh chán ghét khi thấy nó.”

“Sao thế được? Anh thương nó còn không hết đấy.” Lôi Dận lập tức tỏ rõ quyết tâm, ngay sau đó ghé tai áp vào bụng cô, nhẹ giọng nói: “Bây giờ anh đang nghe thấy tiếng nó động đậy này.”

Mạch Khê không nhịn được cười, nâng mặt hắn lên…

“Nó còn rất nhỏ, thậm chí hình hài còn chưa thành, anh muốn nghe cái gì cơ chứ? Chẳng lẽ muốn nghe tiếng bụng em sôi ùng ục lên sao?”

Chương 14: Phản kích cổ đông

Lôi Dận vừa nghe thấy thế thì vội vàng nói, cùng cười hề hề, “Đúng đúng, anh nhớ là phụ nữ có thai mỗi ngày đều phải ăn nhiều, anh sẽ bảo quản gia đi chuẩn bị ngay.”

“Dận…” Mạch Khê nhẹ nhàng cười, giữ chặt cánh tay Lôi Dận, dịu dàng nhìn hắn.

“Làm sao vậy? Không thể kiêng được. Bây giờ thân thể em đã không còn chỉ có một mình em đâu đấy.” Lôi Dận thấy cô nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng thì không khỏi đau lòng, cúi đầu hôn lên trán cô, “Hay là, em muốn ăn gì thì nói đi, em muốn ăn gì, chỉ cần trên đời này có anh nhất định sẽ mua cho em.”

Mạch Khê nở nụ cười, đứng dậy ôm lấy cánh tay hắn, “Anh hiểu sai ý em rồi, em chỉ muốn cùng anh xuống nhà, không muốn tách ra thôi.” (=.=’)

Lôi Dận sửng sốt, tình yêu trong đáy mắt bỗng tan chảy. Hắn ôm cô vào lòng, ôm thật chặt…

Lôi thị, hội nghị cổ đông.

“Lôi tiên sinh, mấy ngày nay cổ đông chúng tôi đã có thương lượng qua, chúng tôi nhất trí cho rằng nên bỏ hạng mục kia đi. Lôi thị vì hạng mục đó mà phải dừng lại rất nhiều hạng mục khác, điều này thật sự là không đáng.”

“Đúng vậy, Lôi tiên sinh, tuy rằng chúng tôi không phải là cổ đông quá lâu năm của công ty, nhưng cũng đã theo Lôi tiên sinh dốc sức dựng giang sơn. Nhiều năm như vậy, tình cảm của chúng tôi với Lôi thị rất sâu sắc nên chúng tôi không thể nhìn Lôi thị lâm nguy như vậy được.”

“Lôi tiên sinh, tôi cũng nghĩ như vậy. Gần đây thị phi đúng sai quá nhiều, hơn nữa Phí Dạ tiên sinh chết…à, ý của tôi là hy vọng Lôi thị sẽ không tham gia vào hạng mục lớn như vậy.”

“Đúng vậy…”

Tất cả cổ đông đều cùng một ý.

Thư ký cẩn thận nhìn Lôi Dận ngồi ở ghế Chủ tịch. Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh, trong mắt cũng lộ vẻ hờ hững, vầng trán không nhuốm vẻ tức giận. Tóm lại, không thể nhìn ra biểu cảm gì trên khuôn mặt hắn, cũng không cách nào đoán được tâm tư của hắn.

Thấy các cổ đông sôi nổi bàn tán, một lúc lâu sau Lôi Dận mới lên tiếng, “Kerr, ông cho rằng Lôi thị vì sao lại không thể tham gia hạng mục lớn như vậy?”

Một cổ đông tên Kerr sửng sốt. Ông ta không ngờ Lôi Dận lại ném một câu sắc nhọn về phía mình nên hắng giọng nói: “Điều này…bởi vì trước mắt Lôi thị đang gặp phải nhiều tin đồn bất lợi…”

“Nguyên nhân chỉ có thế thì hạng mục càng phải thúc tiến mạnh! Đang trong giai đoạn bất lợi, nếu không làm được việc xuất chúng thì chẳng phải là để cho người ta chế giễu hay sao?” Lôi Dận lạnh lùng nói.

“Lôi tiên sinh, Lôi thị chúng ta là doanh nghiệp lớn, nếu là doanh nghiệp nhỏ thì đâu cần quan tâm đến chuyện người ta chê cười hay không chê cười. Chỉ vì một hạng mục mà dừng lại nhiều hạng mục khác, cổ phiếu sẽ tiếp tục biến động.” Một cổ đông khác lo lắng nói.

Bên môi Lôi Dận gợn lên ý cười lạnh, “Hồ sơ cho hạng mục cạnh tranh đều đã đệ trình rồi. Vì hạng mục này, các thủ tục trước đấu thầu Lôi thị đã làm đến mức nào thì các ông là người rõ ràng nhất. Hiện tại mà bảo tôi bỏ hạng mục này, vậy thì chờ đến khi tôi bỏ chức danh chủ tịch của Lôi thị đi!”

“Chuyện này…”

“Lôi tiên sinh, chúng tôi vẫn cho rằng việc cứu vãn tình hình cổ phiếu Lôi thị là quan trọng nhất. Nghe nói gần đây đã có người mua cổ phiếu Lôi thị với số lượng lớn rồi.”

“Vẫn là câu nói kia, chỉ cần thành công ở hạng mục đó, tất cả mọi bất lợi sẽ chuyển ngược tình hình!” Lôi Dận kiên định nói.

“Nhưng mà Lôi tiên sinh…”

“Ngàn vạn lần đừng có dùng thân phận cổ đông để ép tôi!” Lôi Dận thấy tất cả cổ đông đều cùng một thái độ, đôi mày liền nhíu lại…

“Mấy năm nay Lôi Dận tôi quản lý công ty như thế nào, các ông hẳn là rất rõ ràng. Lần này cũng vậy! Từ sau khi tôi tiếp quản công ty, Lôi thị gặp phải không ít sóng gió, sao chỉ một lần này mà cổ đông các ông đã sợ?” Hắn đứng dậy, hai tay chống lên bàn hội nghị, như con diều hâu sải cánh, toàn thân tản ra quyền uy tuyệt đối…

“Vẫn là câu nói kia, nếu tin Lôi Dận tôi thì ở lại, không tin thì lúc nào cũng có thể rời khỏi hội đồng quản trị!”

Các cổ đông đưa mắt nhìn nhau.

Lôi Dận hờ hững đảo mắt qua từng cổ đông, không nói thêm một câu dư thừa nào mà xoay người rời khỏi phòng họp.

Cả cuộc hội nghị, kết thúc không mấy vui vẻ cho lắm.

Đợi Lôi Dận hoàn toàn đi xa, các cổ đông mới liên tục lắc đầu…

“Haiz, Lôi tiên sinh sao lại cố chấp như vậy nhỉ?”

“Cậu ta lúc nào cũng thế, không phải mới ngày đầu ông quen biết cậu ta mà.”

“Các ông nói xem, nguy cơ lần này làm sao mà vượt qua được?”

“Ai biết được? Việc Lôi tiên sinh làm lần này đều khiến người ta không khỏi nghi ngờ. Cậu ta còn bắn chết Phí Dạ, tôi thấy, tiền đồ không mấy sáng sủa đâu.”

“Đúng vậy, chúng ta trung thành vì Lôi thị, nói không chừng cũng có ngày bị Lôi Dận xử lý đấy.”

“Không thể nào…”

“Sao không? Phí Dạ vì công ty bỏ không ít tâm huyết. Tôi mà là Lôi Dận, đừng nói Phí Dạ muốn cưới con đàn bà kia, cho dù là muốn cổ phần công ty tôi cũng có thể cho một phần. Vì một con đàn bà mà cậu ta giết chết người anh em thân tín, người như thế thật sự rất khó phục vụ đó.”

“Tôi thấy Lôi Dận này thật sự không bằng Lôi lão gia. Nếu như Lôi lão gia chủ trì cuộc họp, nhất định sẽ không làm như vậy.”

“Không sai, không sai…”

Tất cả cổ đông đều gật đầu lia lịa…

________________

Màn đêm buông xuống, chỉ còn những vệt sáng nhỏ len giữa những đám mây.

Tối hôm nay, khi Lôi Dận và Mạch Khê đi ăn tối rồi trở về tòa thành đã thấy rất nhiều vệ sĩ đứng gần cửa chính. Bước vào phòng khách, dễ dàng thấy được tất cả người làm đều tập trung lại đây, mỗi người đều nghiêm túc đứng hai bên. Mà ngồi trên chiếc sofa ở giữa, chính là người luôn sống trong biệt thự của Lôi gia – Lôi lão gia.

Ánh mắt của ông nhìn qua có vẻ lạnh tanh, lúc nhìn thấy Lôi Dận dắt Mạch Khê vào cửa thì sắc mặt càng khó coi hơn.

Lôi Dận hơi sửng sốt, sau đó lại bình tĩnh đưa áo choàng cho quản gia, lãnh đạm nói, “Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là lần đầu tiên cha đến tòa thành.”

Lôi lão gia ngồi ngay ngắn trên sofa, dường như đã sớm đoán được thái độ này của Lôi Dận, ông nhìn thoáng qua Mạch Khê, “Cô đang mang thai?”

Mạch Khê có chút hồi hộp, không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái.

“Đứa nhỏ là của Dận nhi hay là của Phí Dạ?” Lôi lão gia không vui, tiếp tục hỏi.

“Là của Dận ạ!” Mạch Khê không có chút do dự, liền giải thích: “Lôi gia gia, con và Phí Dạ thật sự không có gì cả…”

“Không có gì?” Lôi lão gia thay đổi hoàn toàn thái độ hiền hòa với cô ngày trước, bất mãn nói: “Không có gì mà cô lại kết hôn với Phí Dạ? Cô có biết vì cô mà Lôi thị gặp bao nhiêu phiền toái không hả?”

“Con…” Mạch Khê vô cùng ấm ức, chỉ có điều cô không muốn tranh luận cùng người bề trên, huống chi người này lại là cha của Lôi Dận. Cô chỉ còn biết cắn chặt môi, nước mắt chậm rãi chảy ra từ hốc mắt.

 


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.