Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 8, C21 end



Đại kết cục (1)

Sắc mặt Lôi Dận cũng thoáng vẻ hoảng hốt, trong lòng hắn bỗng  nổi lên dự cảm xấu…

Mạch Khê bước từng bước một lên bậc thang, rồi dừng lại ngay trước mặt Lôi Dận, giọng nói mềm mại trong trẻo nhưng lạnh lùng cất lên…

“Vừa rồi anh nói, vụ tai tiếng tình ái là giả, cổ phiếu tụt giá là giả, tài chính Lôi thị quay vòng là giả, hôn lễ là giả, Phí Dạ chết là giả, như vậy…tình cảm của anh với em thì sao? Có phải cũng là giả không?”

“Khê nhi, là thật, tình cảm của anh đối với em là thật, tuyệt đối là thật!” Lôi Dận vừa nghe thấy thế thì tay chân lập tức luống cuống, vội đỡ lấy bả vai cô, còn nghiêm túc nói: “Anh thề!”

“Từ lúc chúng ta gặp lại nhau, anh đã sắp xếp hết tất cả? Trong kế hoạch của anh, hẳn là em có không ít tác dụng nhỉ?” Trái tim Mạch Khê đau đớn.

“Không…”

“Vì thực hiện kế hoạch, thậm chí anh còn để cho Phí Dạ đến lấy em, anh còn muốn nói dối sao?”

“Nhưng mà tất cả đều nằm trong tầm khống chế của anh mà. Khê nhi, anh thật sự yêu em, anh biết lần này đã để cho em chịu ấm ức, như vậy đi, em có thể đánh anh mắng anh, nhưng đừng tức giận, được không?” Giờ phút này Lôi Dận y như một đứa trẻ mắc lỗi, vô cùng lúng túng.

Mạch Khê tuyệt vọng lắc đầu…

“Cho tới bây giờ anh cũng không biết em có thể vì anh mà trả giá rất nhiều, em có thể đồng cam cộng khổ với anh, thậm chí nếu anh nói hết tất cả cho em, trái tim em cũng không đau đến vậy. Lôi Dận, sao anh có thể lừa gạt em?”

“Khê nhi…” Lôi Dận thật sự luống cuống, hắn nhận thấy được nỗi tuyệt vọng trong mắt Mạch Khê, vội vàng giải thích: “Anh chỉ lo lắng cho em thôi. Em là người phụ nữ anh yêu nhất, sao anh có thể nhẫn tâm để em gặp nguy hiểm chứ? Người cần đối phó lần này không đơn giản, anh không thể nhìn em có chuyện gì bất trắc cả.”

“Người phụ nữ yêu nhất, phải không?” Bên môi Mạch Khê gợn lên ý cười bất đắc dĩ.

“Đúng đúng đúng, tuyệt đối đúng!” Lôi Dận thậm chí còn giơ tay lên thề, không thèm để ý bên cạnh còn có nhân viên cùng các vệ sĩ…

“Lôi Dận anh thề, đời này ngoài mẹ anh ra, em là người phụ nữ anh yêu nhất!”

Sau khi thề xong, thấy Mạch Khê không có phản ứng gì, hắn lại bổ sung, “Khê nhi, anh biết em đang giận, oán anh, nhưng em phải hiểu rằng, cha anh chết thảm trong tay kẻ khác, tiền đồ Lôi thị tràn đầy nguy cơ. Anh có thể bỏ Lôi thị nhưng không thể bỏ qua mối thù giết cha. Nếu em hận anh, cứ lấy dao đâm anh một nhát cũng được, nhưng mà…đừng rời khỏi anh, có được không?”

Mạch Khê nhìn bộ dáng đáng thương của Lôi Dận, đôi mắt nổi lên vẻ ai oán…

“Anh muốn em phải tin anh như thế nào đây?” Thản nhiên nói xong câu đó, cô đẩy hẳn ra rồi bước đi…

“Khê nhi…” Lôi Dận kinh hãi, vừa muốn tiến lên, lại bị Y Gia Mông kéo lại.

“Mẹ?”

“Yên tâm đi, con bé không thể rời bỏ con đâu.” Y Gia Mông cười nói.

Hả?…

“Trong mắt con bé chỉ có con thôi!”

Lôi Dận xấu hổ…

Giờ khắc này, hắn lại có điểm không tin lời mẹ…

“Phí Dạ…” Hắn quay đầu nhìn Phí Dạ, “Chuyện này cậu rất rõ ràng, cùng tôi đi giải thích một chút.”

“Á…” Lần đầu tiên Phí Dạ do dự, đưa tay gãi gãi cổ, “À, Lôi tiên sinh, tôi phải sang xem bên cảnh sát có việc gì cần giúp, tôi đi trước đây.”

Lôi Dận giật mình. Chết tiệt, cũng dám chống lại mệnh lệnh của hắn!

Phí Dạ đi đến một chỗ khá xa rồi mới nhẹ nhàng thở ra. Nhìn bộ dáng kia của Mạch Khê, hắn cũng thực đau lòng. Nhưng hắn phải giải thích thế nào đây? Mạch Khê đối với hắn mãi mãi chỉ là một giấc mơ. Hắn chỉ hy vọng Lôi Dận có thể cùng Mạch Khê, hai người họ được bên nhau là tốt rồi.

Bất giác hắn lại nhớ tới cái đêm tìm được nhật ký Bạc Tuyết…

“Phí Dạ, chúng ta phải diễn một vở kịch quan trọng nhất đời!”

“Lôi tiên sinh, chỉ có hai người chúng ta sao?”

“Đúng vậy!”

“Vậy còn tiểu thư Mạch Khê? Nếu cô ấy biết nỗi lo lắng của cô ấy đều do một tay chúng ta an bài…”

“Vì đại cục chỉ có thể làm như vậy, nếu Khê nhi trách tôi, tôi sẽ dùng cả đời này để xin sự tha thứ của cô ấy, thậm chí có thể tình nguyện để cô ấy bắn chết!”

“Nếu tiểu thư Mạch Khê làm thật thì sao?”

“Phí Dạ, nếu thật sự là thế, gánh nặng của Lôi thị và Ảnh phải đặt trên vai cậu rồi!”

“Lôi tiên sinh…”

“Tôi chỉ muốn biết, cậu có thể giống như năm đó, nguyện ý theo giúp tôi không?”

Phí Dạ quỳ một gối xuống…

“Phí Dạ tôi nguyện vì Lôi tiên sinh…muôn lần chết không chối từ!”

Nghĩ đến đây, Phí Dạ suy tư..

Mạch Khê, em cũng đã biết, vì em, nhiều người đàn ông nguyện buông tha tất cả, nhất là Lôi tiên sinh. Người đàn ông này, thật sự là si tình không thôi!

“Lôi Dận, anh đi đi, tôi không về tòa thành đâu, về sau anh cũng không cần đến tìm tôi!” Trong di động truyền đến giọng nói lạnh lùng.

“Anh sẽ không đi! Trừ phi em xuống đây gặp anh!” Lôi Dận đứng ở dưới lầu, nhìn lên một khung cửa sổ. Trên mặt tuyết, bóng dáng hắn thật cao lớn.

“Anh yên tâm đi, tôi sẽ không bao giờ gặp anh, vĩnh viễn không!” Mạch Khê cúp điện thoại, ném tới một bên rồi ngồi phịch lên salon, sắc mặt ai oán.

“Mạch Khê, em đừng như vậy, Lôi tiên sinh làm thế cũng là vì suy nghĩ cho sự an toàn của em thôi.” Apple đã đến khách sạn từ sớm, chỉ sợ Mạch Khê suy nghĩ linh tinh.

Chuyện có liên quan đến Lôi thị đều được đưa tin, tất cả đều được đưa ra ánh sáng, đương nhiên cô cũng biết được cảm nhận của Mạch Khê. Nhưng để cho một người đàn ông như vậy ăn nói khép nép van xin cô bé, cô cũng có chút xót xa.

“Đúng vậy, Mạch Khê, cậu xem Lôi tiên sinh vẫn đứng ở dưới đó. Đây là khách sạn, nhiều người ra vào, như thế sẽ làm chuyện cười cho người ta.” Đại Lỵ cũng dần bước ra khỏi bóng ma tâm lý, lại một lần nữa vui vẻ thân thiết bên Mạch Khê. Có điều Apple và Đại Lỵ vẫn hay đấu khẩu với nhau.

Mạch Khê tựa đầu vào gối ôm, rầu rĩ nói: “Em cũng không bắt anh ta phải đứng đấy, là anh ta tự nguyện, em không ép buộc.”

“Mạch Khê, Lôi Dận của em đúng là không chê vào đâu được, em nhân nhượng một lần đi. Hơn nữa em còn đang mang thai con anh ta, tha thứ được thì tha thứ đi, anh ta lại không hề làm gì có lỗi quá đáng với em mà.” Ca hậu Phỉ Tỳ Mạn đã có mặt trong phòng, cô khẽ thở dài một tiếng, khuyên bảo Mạch Khê.

“Đó không coi là lỗi sao?” Mạch Khê ngẩng đầu, vẻ mặt ấm ức, “Chị có biết thời gian này em sốt ruột, lo lắng cho anh ta thế nào không? Kết quả là anh ta lại lật ngược, tất cả đều là anh ta đã sắp xếp! Nếu không phải vì lo lắng cho anh ta nên đến Lôi thị, thì em vẫn không hề biết thì ra mình vẫn bị lừa”

Giọng nói của cô nghẹn ngào…

“Được rồi, được rồi, đừng khóc, ngàn vạn lần đừng khóc, phụ nữ có thai mà khóc nhiều sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của đứa nhỏ.” Úc Noãn Tâm ngồi một bên lấy khăn tay lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Nhìn em này, khóc đến đỏ cả mắt lên rồi.”

Đại kết cục (2)

“Mạch Khê à, chị nghĩ là em phải giữ thật chặt lấy người đàn ông này. Em có biết là có bao nhiêu người hâm mộ em không? Lôi Dận kia á, thật sự là rất rất rất tốt. Cho dù có chuyện tày trời gì anh ta cũng không nói cho em, không phải vì không tin em mà chính là bởi vì anh ta quá lo cho em, quá yêu em. Chị nghĩ người ngoài cuộc cũng hiểu được điều này. Nếu hôm nay em là người ngoài cuộc, tự nhiên sẽ hiểu rõ ràng điều này!” Phỉ Tỳ Mạn lập luận, vẫn đứng về phía Lôi Dận, tuy rằng có nhanh nhảu nhưng vẫn có thể nghe ra được sự thật lòng của cô.

“Đúng vậy, Phỉ Tỳ Mạn nói rất đúng. Lần này Lôi Dận đúng là làm một chuyện có phần kinh thiên động địa, nhưng nhìn vào tình yêu anh ấy dành cho em thì em nên tha thứ cho anh ấy đi. Hẳn là em cũng không muốn nhìn anh ấy đứng chờ dưới lầu lâu như vậy chứ? Tính cách Lôi Dận có thể làm vậy đấy.” Úc Noãn  Tâm nhẹ giọng an ủi.

“Các cháu đừng khuyên nữa, Mạch Khê nói đúng, tên tiểu tử Lôi Dận làm vậy thật quá đáng!” Người nãy giờ yên lặng là Y Gia Mông đã lên tiếng. Bà bước lên phía trước, lại nói một câu như vậy.

“Bác…” Mạch Khê kinh ngạc. Còn có người mẹ giúp đỡ người ngoài mắng con mình sao?

Y Gia Mông giữ chặt cánh tay Mạch Khê, cười cười, “Mạch Khê à, thật ra bác vẫn hy vọng có thể nghe con gọi một tiếng mẹ. Đương nhiên, tên tiểu tử Lôi Dận này đã gây tội thì phải chịu tội. Nó không nên gạt con làm chuyện này, đáng lẽ ra phải nói cho con biết. Cho dù có nguy hiểm, dựa vào năng lực của nói thì cũng có thể bảo vệ được con. Nhưng nó không biết chắc có thể làm tổn thương đến đứa nhỏ trong bụng con hay không. Bác ủng hộ con, con muốn nó đợi ở dưới đấy bao lâu thì đợi! Cho dù bên ngoài có lạnh thế nào đi nữa cũng không sợ, nó là đàn ông, chỉ cảm lạnh không chết được đâu, bị người ta chê cười thì sao chứ, vợ con mới là quan trọng. Đừng nói là nó xử lý xong chuyện bia mộ của cha mới đến đây, đáng nhẽ nó phải bỏ hết công việc chạy đến chịu tội với con mới đúng!”

Mạch Khê ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Y Gia Mông, nghe bà nói xong câu cuối cùng, cô vội vàng lắc đầu, “Không, không, bác à, Dận phải lập bia mộ cho Lôi lão tiên sinh đã…” Nói tới đây, cô mới có phản ứng lại, “Bác, đây là bác đang nói cho con hay cho anh ấy vậy?…”

“Đương nhiên là cho con rồi. Mạch Khê à, thật ra bác chỉ muốn nói với con một câu. Một người đàn ông có hiếu nhất định sẽ gặp được một người đáng để yêu.” Y Gia Mông vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô.

Mạch Khê bỗng trầm tư.

Đang nghĩ ngợi, cửa phòng khách sạn được mở ra. Hoắc Thiên Kình, Kỳ Ưng Diêm cùng Nhiếp Thiên Luật, ba người đàn ông cùng tiến vào, toàn thân đều dính bụi tuyết.

“Mạch Khê, Lôi Dận nhờ anh nói với em, cậu ta vẫn sẽ chờ em, cho đến khi em tha thứ thì thôi.” Hoắc Thiên Kình nhận nhiệm vụ sứ giả, “Thời tiết quỷ quái, bình thường đã lạnh, giờ lại còn hạ nhiệt độ.” (Để cho thấy rõ hơn mối thân thiết giữa các cặp đôi nên mình chuyển xưng hô của Hoắc Thiên Kình với Mạch Khê nhé!)

Tim Mạch Khê thắt lại, nhìn bộ dạng đưa mắt nhìn nhau lấm lấm lét lét của ba gã đàn ông, cô không vui mà nói, “Em sẽ không tha thứ cho anh ta, ít nhất hiện tại sẽ không!”

“À!” Hoắc Thiên Kình còn làm ra vẻ nghiêm túc gật đầu, ngay sau đó đi đến bên cửa sổ, mở tung cánh cửa ra, kêu to…

“Lôi Dận, cậu về đi, Mạch Khê nói, cô ấy sẽ không tha thứ cho cậu đâu, ít nhất hiện tại sẽ không! Nhưng mà mình thấy hình như là làm bộ đấy!”

“Xì…” Mội người trong phòng đều bật cười, ngoại trừ Mạch Khê!

“Anh…thật nhàm chán!” Đột nhiên cô đứng dậy, không biết nên nói gì đành xoay người đi vào phòng ngủ!

Mọi người liếc mắt nhìn nhau…

Vào đêm, Mạch Khê ngủ rất chập chờn. Phòng ngủ được rèm che kín mít, cô không biết Lôi Dận còn đứng chờ bên dưới hay không, cuối cùng chôn mình trong chăn.

Một tràng tiếng đập cửa dồn dập vang lên…

“Mạch Khê, em mau ra đây xem đi…”

Ngoài cửa truyền đến những âm thanh ồn ào.

Mạch Khê hoảng sợ, vội vàng khoác thêm áo rồi chạy ra khỏi cửa, liền thấy những người kia không hề rời đi, chỉ nhìn chăm chú dưới lầu.

“Làm sao vậy?” Cô có chút sốt ruột.

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi ngày càng nhiều, bông tuyết lớn trắng xóa như lông thiên nga. Đây là lần đầu tiên Mạch Khê thấy trận tuyết lớn như vậy. Tháng này, không phải là đã sang xuân rồi sao?

“Mạch Khê, em lại đây nhìn xem.” Úc Noãn Tâm kéo cô lại.

Mạch Khê cúi nhìn, thiếu chút nữa là ngất xỉu!

Dưới lầu đã không còn chỉ có một mình Lôi Dận, còn có cả Phí Dạ! Phí Dạ đứng sau Lôi Dận, còn sau nữa là không dưới một trăm tên vệ sĩ!

À, nói đúng ra, bọn hắn không phải đang đứng mà tất cả đều quỳ một gối. Đương nhiên họ không dám đứng lên, bởi người đứng đầu bọn họ, Lôi Dận tiên sinh cũng đang quỳ một gối trên nền tuyết. Ngay cả kiểu quỳ cũng thật giống nhau.

Tuyết rơi càng nhiều, trên mặt đất đã phủ đầy tuyết, đèn ngoài khách sạn chiếu sáng nơi này như ban ngày!

Lôi Dận vẫn quỳ ở đó, ngay cả tuyết cũng không phủi, chiếc áo choàng đen đã dính đầy bông tuyết. Nhìn qua trông hắn không khác gì một người tuyết, vẫn không nhúc nhích.

Kỳ thật không chỉ riêng hắn giống người tuyết mà ngay cả trăm tên vệ sĩ phía sau cũng đồng dạng. Phí Dạ còn thảm hại hơn, trông hắn như kiểu không thể chịu được, cứ đổi chân quỳ liên tục, cả thể xác lẫn tinh thần đều có vẻ suy sụp.

Cảnh tượng này thật quá ‘hoành tráng’!

Chẳng những tất cả khách của khách sạn đều sôi nổi ra xem, mà thậm chí còn xuất hiện vài phóng viên!

“Thật sự là đẹp trai chết đi được…trời ạ.” Vẻ mặt Apple vừa khiếp sợ lại vừa hâm mộ.

Hoắc Thiên Kình cùng hai người đàn ông kia nhìn thấy thế thì âm thầm lau mồ hôi lạnh, may mà họ không xuống dưới, nếu không..

Tim Mạch Khê đập thình thịch, giây tiếp theo cô liền hỏi: “Trận tuyết này rơi bao lâu rồi?”

“Hơn ba tiếng chứ mấy…”

“Đúng, ít nhất là ba tiếng.”

Mạch Khê lặng người đi, không nói thêm gì liền cầm lấy di động, nhấn nút…

Tiếng di động truyền từ bên dưới lên, vừa mới một tiếng đã được thông!

“Lôi Dận, anh muốn tìm chết có phải không? Anh quỳ dưới đất làm gì? Anh điên rồi sao? Một mình anh điên còn chưa tính, sao lại lôi cả Phí Dạ với vệ sĩ vào?”

Tiếng quát trực tiếp xuyên qua điện thoại vang vọng giữa trời đêm!

Lời vừa dứt, trong điện thoại truyền đến tiếng hô đồng thanh…

“Chúng tôi nguyện vì Lôi tiên sinh chịu phạt, hy vọng tiểu thư Mạch Khê tha thứ!” Thật ra, cũng không cần thông qua điện thoại, tiếng hô đồng thanh của hơn trăm người tạo thành sức mạnh như đồng, gần như thổi bay được cả khách sạn!

“Lôi Dận, anh đang làm cái quỷ gì vậy!” Mạch Khê gần như là nghiến răng nghiến lợi nói nhẹ trong điện thoại, cô không dám nói lớn tiếng nữa. Cảnh tượng này thật sự khiến cô choáng váng.

Cô đã từng nhìn thấy đàn ông cầu xin phụ nữ tha thứ, cũng đã thấy đủ phương thức giải thích. Nhưng cách này của Lôi Dận, vẫn là lần đầu tiên cô chứng kiến. Nào có ai đi giải thích còn mang nhiều thuộc hạ theo như vậy?

Điên rồi! Một đám kẻ điên!

Kết thúc

Trong điện thoại vang lên tiếng cười của Lôi Dận, nhưng có thể nghe được tiếng hai hàm răng của hắn lập cập vào nhau…

“Không phải là anh gọi bọn họ tới…”

“Tôi hỏi là anh quỳ ở đó để làm gì?” Mạch Khê gần như phát điên lên!

“Anh…Chỉ là hơi mệt, sau đó muốn ngồi trong chốc lát, ngồi rồi mà hai chân vẫn run lên, cho nên quỳ một gối xuống, như vậy có thể biểu hiện thành ý của anh. Không ngờ Phí Dạ dẫn theo  một đám người đến đây, kết quả là…” Giọng nói Lôi Dận có chút run rẩy, không biết là do kích động hay vẫn là do quá lạnh.

Trong lòng Mạch Khê phiếm đau…

“Anh mau đứng lên đi, như một kẻ ngốc vậy, ngày mai truyền thông lại có đề tài đưa tin.”

“Không đứng dậy nổi…”

“Làm sao vậy?”

“Đợi lát nữa đi, hai chân tê cứng rồi…” Tiếng nói Lôi Dận có vẻ cẩn thận.

“Anh…” Mạch Khê thật sự rất sốt ruột.

“Khê nhi, tha thứ cho anh được không? Em đừng hiểu lầm, không phải là anh muốn ép em đâu, nếu em muốn anh quỳ tiếp thì anh vẫn quỳ, em muốn anh đuổi bọn họ đi cũng được. Phí Dạ…” Trong điện thoại truyền đến mệnh lệnh của Lôi Dận, “…Nhanh chóng đưa vệ sĩ rời khỏi đây!”

“Lôi tiên sinh không đi, chúng tôi cũng không đi!” Tiếng hô đồng thanh của đám vệ sĩ lại vang lên lần thứ hai. Mạch Khê sợ tới mức tim như muốn nhảy vọt ra.

“Haiz…đứa con đáng thương của tôi, còn cả Phí Dạ nữa. Tạm thời không nhắc đến đám vệ sĩ trung thành tận tâm này đi, chỉ nói hai đứa kia, vì muốn điều tra ra chân tướng không biết đã mất bao nhiêu đêm không được nghỉ ngơi tốt. Tôi thấy, qua đêm nay, kiểu gì chúng cũng đổ bệnh nặng cho mà xem.” Y Gia Mông làm vẻ ai oán, nói.

Mạch Khê rùng mình, chưa nói thêm lời nào liền lập tức choàng áo chạy xuống.

Cô chẳng còn quan tâm đến tôn nghiêm hay không tôn nghiêm, ấm ức hay không ấm ức, chỉ thầm nghĩ đến lời nói của bác gái. Nghĩ đến mới thấy đúng, gần đây nhất định Lôi Dận không được nghỉ ngơi tốt, nếu thực sự chịu đựng cả đêm như vậy, trời ạ…Vừa nghĩ đến chuyện hắn quỳ mấy tiếng dưới tuyết, lòng cô đã đau xót, chỉ thầm oán hận chính mình!

Lúc bóng dáng Mạch Khê xuất hiện thì những người đang chứng kiến cảnh tượng này đều như muốn sôi trào lên. Rốt cục họ cũng thấy được nữ diễn viên chính rồi.

Mái tóc dài của Mạch Khê phiêu dật trong gió, cô đang chạy về phía Lôi Dận dưới làn tuyết rơi.

Hai mắt Lôi Dận sáng lên, muốn lập tức đứng dậy nhưng hai chân lại gần như không còn chút sức lực. Ba tiếng, cho dù có là người sắt mà quỳ như vậy thì cũng mệt đến suy sụp.

“Anh đừng động đậy.” Mạch Khê đau lòng tiến lên, chậm rãi nâng hắn đứng dậy, vừa tức vừa buồn cười mà khẽ quát hắn, “Anh là kẻ ngốc hay vẫn là kẻ điên hả? Đầu anh có vấn đề à? Tuyết rơi nặng như thế này, ai cho anh vẫn đợi ở đây?”

Lôi Dận tựa đầu vào vai cô, ôm lấy cô thật chặt, hắn cúi đầu nói: “Anh nói rồi, anh muốn chờ em xuống…Thật tốt quá, em có thể tha thứ cho anh. Cho dù mỗi ngày em mắng anh như vậy, anh cũng đều thấy vui…”

“Anh…”

“Khê nhi, anh yêu em…”

“Được rồi, anh đừng nói nữa…”

“Khê nhi, anh yêu em!”

“Đã bảo anh đừng nói nữa cơ mà…”

“Khê nhi, anh yêu em!” Lôi Dận một lần lại một lần nói bên tai cô, từng lời hứa hẹn như tảng đá tạc sâu vào lòng cô…

“Anh yêu em, Khê nhi, điều này thì em phải tin tưởng!”

“Dận…” Mạch Khê nhìn hắn, lúc này mới thấy rõ khuôn mặt lạnh toát của hắn đã có chút tai tái, sờ lên lại càng lạnh như băng. “Em tin, em rất tin, Dận…”

Cô thật sự sợ hắn rồi.

Lôi Dận nở nụ cười, chậm rãi đứng thẳng người, nhìn cô rồi lấy một hộp nhỏ tinh xảo từ trong túi áo choàng ra, nghiêm túc nói: “Lấy anh đi, Khê nhi, lấy anh đi!”

Mạch Khê chăm chăm nhìn chiếc hộp, cô biết đó là gì…

Còn đang do dự, có người đã hô lớn, “Đồng ý đi, trai tài gái sắc đó!” Dĩ nhiên là giọng của Kỳ Ưng Diêm. Gã vừa nói một câu, bao nhiêu người đang đứng xem cũng hò hét lên…

“Đồng ý! Đồng ý!”

Mạch Khê hồi hộp đến run rẩy, sao tự dưng có nhiều người đến vậy? Nhìn về các tầng xung quanh, trời ạ, tất cả đều thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn.

“Này, anh bạn trẻ, cậu phải cho tiểu thư đây thấy thành ý chứ. Cầu hôn là phải quỳ xuống, tuy rằng thời gian cậu vừa quỳ khá lâu, nhưng ngại quá, không liên quan đến việc này!” Lần này là giọng của Hoắc Thiên Kình. Lời nói vừa dứt, một tràng tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên.

“Này…anh, ngàn vạn lần anh không cần làm thế nha…”

Lời nói Mạch Khê còn chưa dứt Lôi Dận đã chậm rãi quỳ một gối xuống lần thứ hai, giơ chiếc nhẫn ra, chân thành nói…

“Khê nhi, lấy anh đi.”

“Này, anh điên rồi…” Mạch Khê cảm thấy thật mất mặt. Loại hình ảnh này tràn lan trên phim. Người đàn ông này thật khờ. Thấy hắn làm ra vẻ như không đồng ý hắn sẽ không đứng lên, trong lòng cô cũng có cảm giác tội lỗi…

“Anh mau đứng lên đi, em…em đồng ý rồi, còn không được sao?”

Lôi Dận sung sướng, hưng phấn mà đứng dậy rồi đột nhiên bế Mạch Khê lên, ngửa đầu lên trời đêm hô to…

“Khê nhi đồng ý đó nhé!”

Nhất thời, tiếng vỗ tay vang cả trời đêm, thậm chí đài phun nước trước khách sạn cũng bắt đầu phun lên tạo thành hình ảnh tuyệt diệu.

Phí Dạ cùng hơn trăm tên vệ sĩ đang quỳ đều thở phào nhẹ nhõm, muốn đứng lên nhưng hai chân đều không động nổi nên trực tiếp ngồi phệt xuống đất, lại nhiệt liệt vỗ tay chúc phúc cho đôi nam nữ…

Mạch Khê nở nụ cười hạnh phúc…

Cô ôm lấy cổ Lôi Dận, đau lòng mà vẫn có vẻ làm nũng, “Dận, em có thể lấy anh, nhưng mà…về sau không cho phép anh gạt em nữa, đây là lần cuối cùng!”

“Nhất định! Nhất định rồi!” Lôi Dận không chút do dự trả lời, hôn thật sâu lên môi cô…

Về phần bí mật kia, hắn vẫn cố giấu thật kỹ…

Dưới bầu trời đêm, tuyết vẫn rơi đậu trên thân mình cao lớn của người đàn ông cùng bóng dáng nhỏ xinh của cô gái, gần như chỉ có hai người họ, lãng mạn… cả đời!

Câu chuyện về tình yêu lãng mạn của họ còn tiếp tục, không phải sao? Có lẽ, sẽ còn có những con người cũng sẽ có được hạnh phúc như Lôi Dận và Mạch Khê!

 


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.