Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.10 – Chương 159: Gặp được Cung Quý Dương khi bị làm nhục



Ánh nắng mặt trời giữa buổi trưa càng làm nổi bật dáng người hoàn mỹ của Kỳ Hinh.

Cô đang chú ý nhìn một vật nhỏ đặc sắc, ba gã đàn ông cao lớn chăm chú nhìn

cô, thân hình nhỏ nhắn của Kỳ Hinh được họ thu hết vào trong tầm mắt.

sau khi Kỳ Hinh thanh toán tiền, mới phát hiện ba gã đang ở ngay sau lưng mình.

“ Các người- – ” Cô hơi giật mình.

Ngay sau đó, ba gã tiến lên kéo cô đi.

Trong một cái ngõ nhỏ hẻo lánh, Kỳ Hinh hoảng sợ nhìn ba gã đàn ông cao lớn đang đứng ở trước mắt, nhìn những ánh mắt mê đắm kia, cô có thể đoán ra ý đồ của bọn chúng.

Nơi này là một chỗ sắp bị phá bỏ và hầu hết mọi người đã rời đi nơi khác ở, cho nên ở đây cũng giống như một bãi đất hoang.

“ Mỹ nữ Á Châu, nhìn cô ta đi. Không biết là người Trung Quốc? Người Hàn Quốc hay là người Nhật Bản? Nhìn cũng không tệ!”

Một gã mặc áo T-shirt màu đỏ bước lên, hắn cười dâm đãng, nói chuyện bằng tiếp Pháp.

Hai gã khác cũng cười dâm đãng, bọn chúng nhìn về phía Kỳ Hinh từ từ tiến đến, một gã kéo thân thể mềm mại của cô ôm vào trong ngực.

“ Các người – – – các người muốn làm gì?”

Kỳ Hinh dùng sức giãy dụa, kinh hoàng hô to.

“ Cô nói xem bọn tôi muốn làm cái gì? Mỹ nữ, chỉ cần cô ngoan ngoãn đi theo bọn tôi, chúng tôi cam đoan sẽ dịu dàng một chút – – – ”

Nói xong, một gã mặc áo màu trắng cười to thích thú.

“ Ha ha, mỹ nhân có dáng người thật đẹp. Chúng tôi còn chưa được nếm qua mùi vị của con gái Á Châu, hôm nay phải nếm thử một chút!”

Nói xong, ba gã đó không để ý đến sự phản kháng của Kỳ Hinh, đẩy cô ngã trên mặt đất.

“ Các người buông tôi ra!” Kỳ Hinh sợ hãi, cô liều mạng giãy dụa, hơi thở của những người đàn ông xa lạ càng làm cho cô hoảng sợ.

Đường, anh ở đâu?

Ánh mắt dâm dục lóe sáng, hắn cười dữ tợn, thân thể của hắn nói cho hắn biết dục vọng của mình đối với Kỳ Hinh nhiều như thế nào.

Hai gã khác cố định thân thể đang không ngừng giãy dụa của Kỳ Hinh, một cánh tay duỗi ra, dễ dàng xé rách áo của Kỳ Hinh- –

Thân thể trắng nõn làm bọn chúng mê mẩn.

“ Thật đẹp, giống như một tác phẩm nghệ thuật, khà khà – – đến đây, hôn một cái nào!”

Một trong ba gã đó không kìm nén nổi, dục vọng lấp đầy hai mắt, hắn tham lam cắn cổ Kỳ Hinh,gần xương quai xanh lưu lại một vết răng – –

“ Mỹ nhân, da thịt của mỹ nhân thật mềm mịn, hương vị thật ngọt ngào. Chờ tao hưởng thụ xong rồi sẽ cho hai chúng mày nếm thử mùi vị ngọt ngào này.”

Nói xong, hắn vội cúi người xuống, bàn tay to thô lỗ kéo khóa quần của mình ra – –

“ Không thể – – ” Kỳ Hinh cảm thấy trời như muốn sập xuống, có cái gì đó dè nặng lên người mình, hai tay của cô đang bị giữ chặt!

Ngay tại lúc này – – –

Một bàn tay to lớn giữ chặt bàn tay lưu manh đang đặt trên người Kỳ Hinh, một bàn tay khác ra sức đấm vào miệng hắn!

“ Con gái nhà người ta nói không muốn, mày còn cố tình làm?”

“ A – – ”

Hắn rất muốn mở miệng mắng chửi người, nhưng bới vì cú đấm lúc nãy dùng lực rất mạnh, hắn muốn cử động cũng khó.

Hai gã còn lại cũng hoảng sợ, ngẩng đầu lên thì thấy có người đang tới gần, hơi thở nguy hiểm của hắn làm bọn chúng khiếp sợ.

Bọn chúng đứng dậy, liếc mắt nhìn nhau, run sợ buông tay Kỳ Hinh ra.

“ Mày là ai?”

Bọn chúng không coi ai ra gì lớn tiếng kêu gào.

Bọn chúng cảm thấy người đàn ông trước mắt không phải dạng vừa.

Hắn nở nụ cười tươi, tỏ ra bất cần đời nói.

“ Tao là Cung Quý Dương “

Nói xong, tay phải của hắn chợt giơ lên cao – – –

Bốp !

Nói thì chậm mà làm thì nhanh, Cung Quý Dương bắt được một gã, vật hắn ngã trên mặt đất, sau đó bàn tay to duỗi ra, xách hắn đứng lên ép vào góc tường – –

Bàn tay to ấn hắn áp sát lên bờ tường, bỗng dùng lực rất mạnh, âm thanh của tiếng gãy xương truyền ra bên ngoài.

“ A – -” Tiếng hét thê thảm quanh quẩn trong cái hẻm nhỏ.

Tóc đen che nửa con mắt, nụ cười tà mị xao động ở trên môi, ngay sau đó, hắn quay người một cái đá một quyền vào tên lưu manh cuối cùng, xương cốt như muốn vỡ vụn ra, cánh tay của kẻ lưu manh còn lại bị trật khớp.

Ba gã không thể phản khánh ngay cả hơi cũng không hỏi được, vết thương chồng chất vết thương.

Cung Quý Dương !

Cung Quý Dương thu lại nụ cười tàn nhẫn trên mặt, nhìn Kỳ Hinh đang run sợ nép ở kia, hắn vội vàng sải bước tiến lên,, đem áo khoác của mình choàng lên người cô.

Sắc mặt của ba gã xanh mét, hắn chính là Cung Quý Dương – Tổng giám đốc Cung thị ?

Cung Quý Dương thoải mái phủi bụi ở tay áo, lười nhác cười :

“ Bọn mày còn chưa di ? Hay bọn mày muốn tao “ đưa ” bọn mày đi ? ”

“ Chúng tôi – – chúng tôi sẽ tự đi, không cần phiền đến ngài- Tổng giám đốc Cung !”

Hai gã trong số đó cố nén đau đớn trên người, vội vàng nói.

“ Tốt lắm, vậy thì đi nhanh đi, lần sau nếu tao còn gặp chúng mày làm chuyện này một lần nữa, tao cũng không dám cam đoan chúng mày còn có thể nhìn thấy mặt trời nữa không đấy !”

Tuy rằng hắn đang cười, nhưng nụ cười của hắn làm người ta lạnh xương sống.

Ba người đỡ nhau, vội vàng chạy đi.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.