Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.10 – Chương 168: Yêu sâu



“Cô bé, em thật mê người! Chẳng lẽ em không biết, hiện tại anh…rất đói bụng sao?” Giọng nói của người đàn ông gợi cảm, trầm thấp, vang bên bên tai người phụ nữ lại càng tăng thêm mùi vị dục vọng.

Đôi môi đỏ mọng của cô muốn nói gì đó nhưng lại thôi, anh cúi đầu, cô xinh đẹp mê người, vẻ đẹp thanh thuần không ai sáng bằng.

Thân hình cao lớn và thân hình nhỏ nhắn mỏng manh tạo nên hình ảnh vô cùng hài hòa, thân thể nóng như lửa của anh khóa chặt thân hình xinh đẹp của cô, càng tô đậm thêm dáng người nhỏ nhắn của cô.

Hô hấp của Kỳ Hinh càng thêm hỗn loạn, tóc quăn thật dài, giống như nước chảy nhẹ nhàng xoã xuống, chạm vào cánh tay của Lăng Thiếu Đường, như là hạt ngọc trai lăn trên da thịt trơn bóng của cô.

Lăng Thiếu Đường trầm tĩnh giống như hố sâu thăm thẳm, trong nháy mắt, anh cúi đầu, Kỳ Hinh ngượng ngùng khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng nâng cằm, đón nhận môi anh, hé mở môi hồng.

Anh cười khẽ, giọng nói càng thêm trầm thấp, ánh mắt tối tăm sâu thẳm, môi mỏng hôn lên môi hồng của Kỳ Hinh, sau đó đi một đường thẳng tới nụ hoa mê người của cô.

Kỳ Hinh kinh ngạc thở gấp, trong lòng giống như có một đợt sóng xâm nhập, theo bản năng cô muốn đẩy Lăng Thiếu Đường ra, lại phát hiện thân thể mình đã sớm hòa tan bên trong lồng ngực rộng lớn của anh.

“Đường . . . . .”

Thân thể cô run nhẹ, Lăng Thiếu Đường hôn mãnh liệt, lại rất bá đạo, lưu lại một dấu hôn trên người cô.

“Đừng. . . . .” Cô thì thào nói nhỏ, khoái cảm mãnh liệt không ngừng dâng lên trong chính cơ thể cô.

Theo bản năng, cánh tay trắng muốt quàng qua ôm chặt lấy cổ anh.

“Nói cho anh biết, em cần anh!” Lăng Thiếu Đường nói, con ngươi đen láy giống như muốn ăn thịt người!

Anh biết rất rõ,biết giờ phút này cô rất khó chịu! Bởi vì thân thể cô đang tiếp nhận cơ thể anh, hoặc có thể nói, cơ thể này là do một tay anh khai phá. . . . .

Cô không khỏi giật mình, tiếp theo cô không nhịn được “ưm” một tiếng: “Anh . . . .Anh xấu xa! Ưm ưm. . . . .”

Hàm răng trắng như tuyết cắn chặt đôi môi phấn hồng, kìm lòng không nổi thấp giọng lẩm nhẩm: “Anh biết mà . . . .”

Anh biết mà, vì cô ngượng ngùng, nên đây là sự nhượng bộ lớn nhất rồi!

Anh, không làm khó cô nữa –

“Hinh Nhi, Hinh Nhi của anh . . . . .” Anh gầm nhẹ một tiếng, không thể chịu đựng được nữa, mạnh mẽ kiêu ngạo tiến vào thân thể ấm áp của cô.

“Đừng – Đường -” Lực quá mạnh khiến Kỳ Hinh phải nhăn mày, bàn tay nhỏ bé lại không có lực của cô đặt trên ngực Lăng Thiếu Đường.

“Làm sao vậy, Hinh Nhi?” Lăng Thiếu Đường khó khăn dừng lại một chút, trên mặt anh hiện thứ tình cảm mãnh liệt.

Kỳ Hinh vòng tay qua cổ anh, nhìn gương mặt vô cùng đẹp trai của anh, đôi mắt của cô trở nên mờ mịt.

“Đường. . .Xin anh nhẹ chút, nhẹ hơn chút có được không?”

Cô sợ Lăng Thiếu Đường kích động sẽ ảnh hưởng tới Bảo Bảo.

Lăng Thiếu Đường tưởng lực của mình quá mạnh làm đau cô, vì thế liền dịu dàng nói: “Thực xin lỗi, Hinh Nhi, anh sẽ nhẹ hơn!” Nói xong, anh trìu mến hôn lên môi cô –

Bên ngoài là cảnh hoàng hôn đẹp đẽ, bên trong, qua lớp kính thủy tinh phản chiếu hình ảnh một đôi nam nữ đang dây dưa.

Cánh tay cường tráng của Lăng Thiếu Đường nắm chặt vòng eo thon nhỏ của Kỳ Hinh, dùng sức nắm giữ lý trí của cô, khơi lên dục vọng trong cô!

Tóc ngắn đẫm mồ hôi (ý là tóc anh chứ không phải tóc chị đâu :)) ), đôi mắt đỏ lên, sự xâm chiếm mãnh liệt, khí chất nguy hiểm của người đàn ông lại mang theo vẻ gợi cảm, da màu lúa mạch, nổi lên sự khỏe mạnh mà ngang ngược trời sinh.

Cặp đùi trắng như tuyết của Kỳ Hinh quấn bên hông Lăng Thiếu Đường.

Nơi đẫy đã, trắng nõn lại ngẩng cao, theo sự tấn công của anh mà lay động tạo ra độ cong mê người –

Ở nơi cao nhất, trong tiếng thở gấp giống như mãnh thú, đóa hoa dần dần nở rộ.

Bóng đêm rực rỡ, ánh trăng mát rượi như nước, làn gió dịu mát, trăng hình lưỡi liềm, đẹp đẽ nơi cửa sổ, lụa mỏng nhẹ nhàng, ánh trăng sáng xuyên thấu qua màn che thủy tinh dừng lại ở nơi có bóng hình của một đôi nam nữ gắn bó chặt chẽ với nhau.

Lăng Thiếu Đường nằm trên chiếc giường size lớn, nhắm chặt đôi mắt, còn Kỳ Hinh ngủ say giống như mèo con ngoan ngoãn, anh thấy trong lòng ấm áp.

Muốn cô không biết bao nhiêu lần, thẳng đến đêm mới dừng lại, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, anh mới rời khỏi thân thể cô, vẻ mặt ủ rũ, đôi mắt sáng nhắm lại.

Đột nhiên tiếng di động vang lên, Lăng Thiếu Đường mở mắt, giữa con ngươi tản ra sự cảnh giác cùng tinh anh.

Nhẹ nhàng xuống giường, sợ quấy rầy giấc ngủ của Kỳ Hinh, anh cầm di động ra phòng khách.

“Này, Dục, thế nào?” Âm thanh trầm thấp dần dần tăng lên cao khiến ngừoi khác phải sợ hãi.

“Ba tên ngu ngốc cậu muốn, tìm được rồi!”

Giọng nói không cảm xúc của Lãnh Thiên Dục vang lên trong điện thoại, giống như âm thanh từ địa ngục.

“Cảm ơn!” Lăng Thiếu Đường cười lạnh một tiếng rồi cúp điện thoại, lập tức ấn lại dãy số.

“Quý Dương, mình rất muốn gặp cậu, mình ở trong xe đợi cậu!”

Mọi việc đều hoàn tất, Lăng Thiếu Đường thay quần áo, vẻ mặt mệt mỏi đã sớm không còn –

Áo sơmi màu đen khiến anh càng lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nếu người khác nhìn sẽ hỏng con mắt!

Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, nhìn Kỳ Hinh đang ngủ say, trên mặt hiện lên ý cười dịu dàng, giúp cô điều chỉnh lại tư thế ngủ một chút, bàn tay to lướt qua phần ngẩng cao trước ngực.

Ngón tay thon dài lướt qua dấu vết kia rồi đột nhiên dừng lại –

Ánh mắt trở nên tàn nhẫn vô cùng !

Dám làm nhục Hinh Nhi!

Anh cúi người xuống, tham lam, dịu dàng hôn môi cô, ngón tay nhẹ nhàng bao phủ cánh môi giống như hoa của cô.

“Hinh Nhi, anh sẽ không bỏ qua cho những người muốn làm tổn thương em!”

Nói xong, anh đứng lên, đi ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.