Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.12 – Chương 198: Đấu ngầm



Thì ra trên thế giới này, tình yêu rất lớn, lớn tới mức lật sang trang tiếp theo tình yêu có thể khiến con người ta cảm thấy tủi hờn.

Hóa ra trên thế giới này, tình yêu rất nhỏ, nhỏ đến mức ba người cùng chen chúc trong một khoảng không gian khiến không ai có thể thở nổi.

Thì ra trên thế giới này, tình yêu rất lớn, bao nhiêu hạnh phúc lấp đầy vẫn còn kẽ hở.

Hóa ra trên thế giới này tình yêu rất nhỏ, bị gạt qua đã trở thành đống đổ nát. . . . . .

Hình như ánh mặt trời mất đi tia nắng ấm áp, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào người phụ nữ đeo kính râm trước mắt, một loại ánh sáng chẳng hề ấm áp.

Tuy rằng che đi đôi mắt, nhưng dựa vào dáng người cao đầy tự tin và phong cách ăn mặc, Kỳ Hinh vẫn liếc mắt nhìn người phụ nữ cách đó không xa—

An Vũ Ân.

Kỳ Hinh đứng ở đó kinh ngạc đến ngây người, mắt đẹp tràn đầy vẻ khó tin và hoảng hốt.

“Tiểu thư Kỳ, chúng ta lại gặp nhau!” Đôi mắt bị che khuất, tuy đến cuối cùng không thể nhìn ra vẻ mặt của người đang chủ động nói chuyện, nhưng môi nhỏ cong lên xinh đẹp lại làm động lòng người.

Kỳ Hinh nhanh chóng che đi đôi mắt hoảng loạn, tỏ vẻ thoải mái, mở miệng nói: “Đúng vậy, không nghĩ có thể gặp cô ở nơi này!”

Không khí trở nên gò bó, vì sự tồn tại giữa hai người phụ nữ.

Một người xinh đẹp rực rỡ, còn một người lại tĩnh lặng duyên dáng, hai người phụ nữ đều xinh đẹp về cả ngoại hình và dung mạo làm phần đông người qua đường đều ngưỡng mộ, thậm chí có người còn dừng lại nhìn.

An Vũ Ân đi tới trước mặt Kỳ Hinh, mỉm cười: “Nếu chúng ta đã có duyên như vậy, không biết tiểu thư Kỳ có thời gian hay không, thuận tiện sang kia uống ly trà chứ?”

Khuôn mặt Kỳ Hinh tĩnh lặng biểu lộ nụ cười nhàn nhạt, sang kia uống trà? Chẳng qua chỉ là lấy cớ mà thôi, cô nâng cổ tay nhìn đồng hồ, xem ra không kịp đi tới Lăng thị rồi, tiếp đó, cô nhìn An Vũ Ân: ” Đằng kia có một quán cà phê, khung cảnh rất yên tĩnh!”

An Vũ Ân khẽ gật đầu, sau đó ôm cậu bé đáng yêu đứng ở bên cạnh lên: “Tiểu Phong, lúc nãy cô giúp con nhặt quả bóng, con đã cảm ơn cô chưa?”

Tiểu Phong chu miệng nhỏ nhắn, nghiêng đầu nhỏ, sau đó vô cùng nghi ngờ gãi đầu: ” Mẹ, cô rất xinh, con nghĩ sẽ gọi cô là chị!”

Kỳ Hinh nhìn đứa bé tên Tiểu Phong, trong lòng thầm thở dài, cô gượng gạo nở nụ cười: “Không sao, Tiểu Phong rất đáng yêu!”

Dọc theo đường đi, Tiểu Phong tựa như một thiên sứ vui vẻ, luôn chạy quanh Kỳ Hinh, dễ nhận ra, cậu bé này rất thích Kỳ Hinh.

Khung cảnh quán cà phê rất tao nhã, quán thuộc dạng hạn chế số lượng thành viên, âm nhạc du dương giống như tơ sợi quấn quanh mỗi một góc ở bên trong, nơi này rất yên tĩnh.

Người phục vụ mang từng thứ cà phê và bánh ngọt lên một, hơi cúi người nói: “Tiểu thư Kỳ, cô còn cần gì nữa không?”

Kỳ Hinh khẽ cười nhanh chóng nói: “Cảm ơn, khi nào dùng thêm tôi sẽ gọi anh!”

An Vũ Ân nhìn Kỳ Hinh ngồi đối diện mình, nụ cười chân thành giống như hoa cúc trang nhã, trong lòng không nhịn được cảm thấy hơi ghen tỵ, cho dù mình có thay đổi như thế nào, vĩnh viễn đều không học được khí chất cao quý tự nhiên như vậy của Kỳ Hinh.

“Tôi thật không ngờ người mẫu thế giới – Rayne lại chính là cô!” Kỳ Hinh tao nhã cầm tách cà phê, khẽ uống một ngụm rồi nói.

An Vũ Ân cong môi nói một câu: “Thời điểm tôi mười tám tuổi, đã muốn hướng tới ngành nghề này, lúc ấy Thiếu Đường biết rất rõ!”

Bên trong lời nói thể hiện sự mập mờ với Lăng Thiếu Đường để khiêu khích Kỳ Hinh.

Kỳ Hinh nghe ra hàm ý trong câu nói của An Vũ Ân, tuy rằng trái tim đau, nhưng vẫn không thể hiện trên mặt, cô nhìn hai mắt An Vũ Ân, nói tự nhiên: “Thật ra, Đường đã kể cho tôi nghe chuyện tình cảm đã qua của hai người, tôi nghe rất cảm động, bởi vì trước kia tiểu thư An thực sự phải chịu đựng không ít cực khổ!”

Tay An Vũ Ân run run: “Thiếu Đường đã nói cho cô chuyện trước kia của chúng tôi?”

Trong giọng nói chứa đựng sự mất tự nhiên, cô ta thật không ngờ Lăng Thiếu Đường có thể thẳng thắn nói ra chuyện trước kia giữa hai người với người phụ nữ này, đây là chuyện tình yêu giữa hai người, không phải sao?

Nghĩ đến đây, trong lòng An Vũ Ân nảy sinh trăm ngàn sự đố kị, dựa vào cái gì mà cô ta có thể chia sẻ chuyện tình cảm đã qua cùng với Đường chứ? Điều làm An Vũ Ân khó hiểu hơn là sao biểu hiện của Kỳ Hinh lại bình thản như vậy, cô ta còn thản nhiên gọi anh “Đường”! Xem ra mình thật sự đã đánh giá thấp thiên kim tiểu thư này rồi!

Kỳ Hinh nhìn động tác của An Vũ Ân hơi mất khống chế, mỉm cười, động tác này đã thể hiện sâu sắc sự ngổn ngang của cô ta, cô nhẹ giọng nói: “Là tôi hiếu kì về chuyện đã qua của Đường, vì thế anh ấy kể cho tôi nghe quá trình từ lúc hai người quen nhau đến lúc chia tay, tiểu thư An, những năm đó, nhất định cô đã phải chịu không ít đau khổ!”

Trong lòng An Vũ Ân cố nén cảm giác chấn động và sắp sụp đổ, ngầm thở ra, Kỳ Hinh! Qủa nhiên không đơn giản!

“Lúc trước, tôi buộc phải rời khỏi Thiếu Đường, nhiều năm trôi qua như vậy, tôi vẫn còn yêu anh ấy, thực ra vào đêm hôm đó ở nước Pháp, cuối cùng tôi cũng đã biết được tấm lòng của Thiếu Đường, hóa ra, ở trong lòng anh ấy vẫn còn vương vấn bóng hình của tôi!”

An Vũ Ân cố ý để lộ ra chuyện xảy ra đêm hôm đó trước mặt Kỳ Hinh, con ngươi nhìn chằm chằm nét mặt Kỳ Hinh, cô ta tin, nếu Lăng Thiếu Đường thật sự để ý đến người phụ nữ này giống trong lời anh nói, nhất định sẽ không chủ động nói chuyện kia cho Kỳ Hinh biết, không một người nào, không một người đàn ông nào thích tự tìm phiền phức ình.

Trái tim Ky Hinh như rỉ máu, đặt cốc cà phê lên bàn, bàn tay nhỏ bé không tự giác nắm thật chặt, trong đầu giống như cái máy quét, lọc lại từng lời mà cô ta vừa nói.

Đôi mắt xinh đẹp khẽ nhìn qua khuôn mặt An Vũ Ân, môi hơi cong lên – cô ta nói dối!

Dù sao thời gian Kỳ Hinh làm việc ở Lăng thị cũng lâu như vậy, ở phương diện đánh giá người khác cũng khá nhạy cảm, dựa trên ánh mắt nhìn mình chăm chú của An Vũ Ân, đủ để cô phân biệt suy nghĩ trong lòng An Vũ Ân.

Ít nhất, cô tin tưởng tình cảm của Lăng Thiếu Đường dành ình!

Giống như Lăng Thiếu Đường vậy, một khi trong lòng anh đã xác định điều gì thì sẽ không thay đổi dễ dàng, cô và Lăng Thiếu Đường đã trải qua nhiều công việc bận rộn như thế, nhất là cùng nhau trải qua khoảnh khắc sinh tử, cô rất tin người đàn ông này yêu mình!

“Trước mặt tôi Đường có nói qua chuyện này, với chuyện cô rời đi anh ấy rất áy náy, tôi nghĩ đó cũng là lý do anh ấy vẫn không thể buông tay được!”

Ý tứ trong lời nói của Kỳ Hinh rất rõ ràng, cô gián tiếp phủ nhận suy nghĩ Lăng Thiếu Đường còn yêu An Vũ Ân, nói cho cô ta, nguyên nhân không thể quên, chỉ có áy náy mà thôi!

“Cô –“

An Vũ Ân tức giận đến mức suýt chút nữa đứng dậy, trong chớp mắt vẻ mặt cũng trở nên tái nhợt một chút.

Kỳ Hinh chỉ thản nhiên, không nóng không lạnh nhưng lại dễ dàng khiến cho cô ta hỗn loạn và bất an!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.