Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.12 – Chương 202: Câu chuyện của người bạn



Em khăng khăng cho rằng chuyện này không thay đổi

Có lẽ tất cả mọi chuyện sẽ bị anh hóa thành mây khói

Mắt em đẫm lệ khi anh cười trong lúc khó khăn

Vẫn giữ vững niềm tin

Ngược lại dễ dàng bị lừa gạt

Nhìn anh dần biến mất khỏi không gian của em

Hai mắt càng thêm đau đớn

Nước mắt mờ nhạt ở tầm mắt

Gió vẫn khẽ thổi vỗ về mặt em . . . . . .

Kỳ Hinh nghe thấy Lăng Thiếu Đường hỏi vậy, đột nhiên cơ thể run lên, theo phản xạ nhìn thẳng vào mắt Lăng Thiếu Đường.

“Hinh Nhi ngoan, nói cho anh biết, đã xảy ra chuyện gì?” Trong lòng Lăng Thiếu Đường bất an, nhất là khi nhìn thấy Kỳ Hinh bất lực thì trái tim lại rất đau.

Chuyện gì đã làm cho cô bất lực như thế? Chẳng lẽ, anh chưa mang lại cảm giác an toàn cho cô ư?

Bởi vì đau lòng đôi mày anh tuấn nhíu lại, đôi mắt sâu thẳm không hề chớp nhìn chăm chú vào từng biến hóa trên mặt cô. . . . . .

Kỳ Hinh nhìn chăm chú Lăng Thiếu Đường một lát, lqd sau đó khẽ nói một câu: “Không có gì, chỉ là hôm nay đi gặp người bạn kia, xảy ra vài chuyện!”

Lăng Thiếu Đường vừa nghe Kỳ Hinh nói vậy, trong lòng mới thả lỏng, anh còn tưởng Kỳ Hinh đã xảy ra chuyện gì.

“Hóa ra là thế, Hinh Nhi, em có biết không, hôm nay anh rất lo lắng cho em, khi anh về nhà, không thấy em đâu, gọi điện thì em tắt máy, anh rất nôn nóng, cho nên, lần sau không cho phép làm như vậy nữa, có nghe thấy không?” Một Lăng Thiếu Đường luôn lạnh lẽo giờ phút này lại mềm mỏng như nước mùa thu, sự yêu thương lấp đầy giọng nói trầm thấp.

Kỳ Hinh cắn môi con ngươi đen tỏ vẻ đã hiểu, dường như có một tầng nước ngăn cách, không mê man xa xôi, không hề tức giận….

“Đường, chẳng lẽ anh không muốn biết người bạn của em đã xảy ra chuyện gì sao?” Theo bản năng cô hỏi.

Đáy mắt Lăng Thiếu Đường nao nao, lập tức, bàn tay to nhẹ vuốt tóc cô, trong mắt hiện lên sự yêu thương, cưng chiều cười: “ Bạn của em đã xảy ra chuyện gì mà phải để cho Hinh Nhi của anh thương tâm đến thế?”

Thật ra, anh không quan tâm câu chuyện của bạn cô, chỉ muốn Hinh Nhi nói ra, chỉ cần cô vui vẻ, anh quan tâm một chút có sao đâu chứ?

Kỳ Hinh khẽ giữ chặt bàn tay Lăng Thiếu Đường , trong lòng vô cùng cảm động, nhưng mà, lúc ấy cô lại nhớ tới An Vũ Ân, lòng lại chua xót, bàn tay to này, đã từng trìu mến vuốt ve khuôn mặt An Vũ Ân.

“Đương, người bạn của em rất đáng thương ——“ Vai cô gầy yếu, hơi run run, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt đẹp lộ ra vẻ đau đớn….

“Cô ấy làm sao?” Lăng Thiếu Đường cười dịu dàng.

“Cô ấy đi theo một người đàn ông, họ yêu thương nhau, nhưng vì một số nguyên nhân, cô ấy rời khỏi người đàn ông đó, lại phát hiện mình đã mang thai, cô ấy một thân một mình nuôi dưỡng đứa bé, cho tới bây giờ người đàn ông đó vẫn không biết đến sự tồn tại của đứa bé?” Đôi mặt xinh đẹp của Kỳ Hinh không hề chớp nhìn biểu cảm trên mặt Lăng Thiếu Đường trong lòng vẫn hoảng sợ.

Đúng , cô kể câu chuyện mà An Vũ Ân đã trải qua!

Bàn tay Lăng Thiếu Đường đặt ở eo nhỏ của cô, hâm nóng cơ thể cô. “Hinh Nhi , có một số việc bạn bè không thể giúp đỡ được, giống như người bạn kia, nếu cô ấy đã lựa con đường này, vậy em đau lòng vì cô ấy cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì!”

Cô bé này, thì ra là vì chuyện người khác mà đau khổ.

Kỳ Hinh lắc đầu, theo bản năng bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy bàn tay to của Lăng Thiếu Đường : “Chẳng lẽ anh cho rằng cô ấy có thể giấu người đàn ông đó cả đời ư? Đứa bé phải làm sao bây giờ?”

Lăng Thiếu Đường cười: “Hinh Nhi, vậy em nghĩ xem cô bạn kia có ý định nói chuyện đó với người đàn ông kia không?”

“Nếu — có một ngày cô ấy sẽ nói thì sao?” Kỳ Hinh nghẹn ngào hỏi.

“Hinh Nhi?” Lăng Thiếu Đường buồn cười nhìn Kỳ Hinh căng thẳng, bất đắc dĩ nói một câu: “Chẳng phải chuyện đó đáng vui mừng hay sao?”

Ánh mắt Kỳ Hinh lập tức tối sầm lại, đúng thế, là chuyện rất vui mừng, An Vũ Ân lại có thể ở cũng một chỗ với Đường, mà Tiểu Phong cũng có bố!

Nhưng, mình ở đâu? Thực sự mình có đủ dũng khí để rời khỏi Lăng Thiếu Đường sao? Hơn nữa, cô cũng đang mang trong mình giọt máu của Lăng Thiếu Đường mà!

Lăng Thiếu Đường cúi xuống, thắt dây an toàn cẩn thận cho Kỳ Hinh, nhàn nhạt nói một câu: “Thực ra, cho dù người bạn đó ở cùng một chỗ với người đàn ông kia, cũng không có cảm giác như xưa!”

Lăng Thiếu Đường khẽ nói một câu hời hợt như thế, làm Kỳ Hinh chấn động: “Vì sao?”

Ánh trăng mơ màng, dọc theo gò má mềm mại, kéo dài hơn: “Hinh Nhi, em nghĩ mà xem, nếu người đàn ông đó yêu cô ấy, lúc trước, sao có thể dễ dàng buông tha tình cảm của mình được?”

“Đúng vậy không?” Kỳ Hinh hỏi Lăng Thiếu Đường cũng giống như đang tự nói chính mình, nước mắt lại chảy xuống.

“Cô bé ngốc—-“ Anh nhẹ nhàng lau đi giọt nước ở khóe mắt cô. Nước mắt cô đọng lại ở đầu ngón tay anh trong suốt lấp lánh, léo sáng dưới ánh trăng rạng rỡ. “Anh chỉ đứng ở góc độ một người đàn ông mà suy đoán đừng khóc, nếu không anh sẽ đau lòng!”

Lăng Thiếu Đường nghĩ Kỳ Hinh khó chịu vì người bạn kia.

Kỳ Hinh tựa đầu vào vai Lăng Thiếu Đường , dần dần nít khóc, cô khẽ hỏi: “Đường, anh —thích con trai hay con gái!”

Khuôn mặt anh tuấn của Lăng Thiếu Đường , kết hợp với nụ cười lạnh nhạt thường ngày của anh khiến cô say mê. Anh cúi người xuống, khuôn mặt tuyệt mỹ đến gần khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hinh , nói nhỏ: “Con gái! Anh hi vọng có một đứa con gái xinh đẹp giống như em!”

Trái tim nhanh chóng đập loạn nhịp, Kỳ Hinh khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắ, nhìn vẻ mặt cười xấu xa của Lăng Thiếu Đường , sau đó nhắm mắt mất tự nhiên, nhẹ giọng nói: “Nếu như là con trai?”

“Chỉ cần là em sinh trai hay gái anh đều yêu thương!” Lăng Thiếu Đường kiên quyết nói, mắt anh nhanh chóng hiện lên tia sáng, ngón tay thon dài nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hinh : “Hinh Nhi em — có phải em mang thai?”

“Em——-“ Kỳ Hinh dừng lại, trái tim đập thình thịch thất vọng lắc đầu, cô có thể nói gì đây? Thực sự cô rất muốn nói cho Lăng Thiếu Đường chuyện cô mang thai, nhưng với tình hình hiện tại, cô nên nói thế nào đây!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.