Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.13 – Chương 224: Kiểm tra HLA – DR



Các bác sĩ chuẩn bị công tác xét nghiệm máu, bởi vì Lăng Thiếu Đường đã nói rõ, phải lập tức xét nghiệm máu, vì dù sao ngày anh cử hành hôn lễ với Kỳ Hinh càng ngày càng gần rồi.

Kỳ thực toàn bộ quá trình xét nghiệm phải mất ba ngày, nhưng Lăng Thiếu Đường cứ yêu cầu, bắt ép bác sĩ làm trong một ngày nên các bác sĩ không thể không tăng ca làm thêm giờ được.

“Lăng tiên sinh, tất cả đều đã được chuẩn bị tốt , đầu tiên chúng tôi phải lấy máu của ngài để tiến hành xét nghiệm.” Bác sĩ nói với Lăng Thiếu Đường.

Lăng Thiếu Đường gật đầu, đứng dậy chuẩn bị đi rút máu xét nghiệm.

“Đường…” Kỳ Hinh cũng khẩn trương đứng dậy, nhẹ giọng gọi tên của anh.

Chẳng phải cô muốn ngăn cản anh, bởi vì cô biết khi anh đã quyết định làm điều gì thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Nhưng mà cô vẫn rất lo lắng.

Lăng Thiếu Đường xoay người, nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Kỳ Hinh, anh mỉm cười: ” Ngoan ngoãn ngồi đây chờ anh!”

Kỳ Hinh khẩn trương gật đầu.

Trong phòng chỉ còn lại hai người là cô và An Vũ Ân.

” Nhất định cô sẽ cho rằng tôi rất ích kỷ!” Đột nhiên An Vũ Ân nói chuyện, khuôn mặt tiều tụy, mỏi mệt.

Thân thể Kỳ Hinh nao nao, lập tức cô mở miệng nói: ” Tất cả là do Đường tự nguyện, hơn nữa tôi cũng không muốn nhìn thấy Tiểu Phong gặp nguy hiểm.”

Ân Vũ Ân nhìn Kỳ Hinh, cảm xúc phức tạp nói: ” Hôm đó tôi bỏ thuốc hại em bé trong bụng cô! Cô – không hận tôi sao?”

Kỳ Hinh đứng dậy, chậm rãi đi đến cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống các bệnh nhân đang tản bộ, có người già, có trẻ em, có cười vưu, cũng có đau buồn.

” Tiểu thư An, tôi có thể hiểu được cái gì là tâm tư của phụ nữ khi yêu, nhưng chính cái gọi là ‘yêu một cách mù quáng ‘ đã thay đổi rất nhiều thứ. Về phần Đường, anh ấy có quyết định như thế nào tôi cũng sẽ tôn trọng quyết định đó !”

Ánh mặt trời chiếu rọi lên người Kỳ Hinh, khiến cô càng thêm xinh đẹp, cao quý.

An Vũ Ân còn muốn nói cái gì đó, thì Lăng Thiếu Đường và bác sĩ đã bước vào phòng.

” Đường, sao rồi?” Kỳ Hinh bước lên phía trước hỏi.

An Vũ Ân cũng khẩn trương đứng dậy.

Lăng Thiếu Đường nhìn bác sĩ.

Bác sĩ nói: ” Trải qua bước phối hình đầu tiên, Lăng tiên sinh và bnạ nhỏ Tiểu Phong có HLA-AB giống nhau, lát nữa chúng tôi sẽ lập tức tiến hành thử máu. Lần này, phân tích, kiểm tra, xoá bỏ HLA-DR. Lăng tiên sinh, mời ngài ngồi ở đây chờ một lát.”

Lăng Thiếu Đường gật gật đầu.

Kỳ Hinh nghe bác sĩ nói vậy, trái tim giống như con bướm lơ lửng trên không trung rồi đột nhiên rơi xuống, Đường và Tiểu Phong có HLA-AB giống nhau, có nghĩa là Tiểu Phong thật sự là con trai của Đường. Tâm tình cô phức tạp cực kỳ, tuy rằng cô đã sớm biết quan hệ của Tiểu Phong và anh, nhưng ít nhất cô vẫn ôm vọng tưởng đó không phải là sự thật.

Lăng Thiếu Đường nhìn thấy được tâm sự nặng nề của Kỳ Hinh, bnà tay to nhẹ nhàng kéo cô qua: ” Kỳ Hinh, có phải em đang trách anh không?”

Kỳ Hinh liếc mắt một cái, nhìn đôi con ngươi đen thâm thúy của anh, khẽ lắc đầu: ” Anh biết rõ em sẽ không như vậy, em chỉ lo lắng cho thân thể của anh.”

” Hinh Nhi ngốc!” Đáy mắt Lăng Thiếu Đường dịu dàng hiện lên ý cười , bàn tay to nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng.

An Vũ Ân nhìn một màn đang diễn ra trước mắt, dĩ nhiên trong lòng không dễ chịu, nhưng cô ta biết bản thân mình không có khả năng chia rẽ hai người. Nhìn ánh mắt Lăng Thiếu Đường, cô ta biết được tình cảm đó xuất phát từ sâu trong đáy lòng anh, cho dù là năm đó, tình cảm Lăng Thiếu Đường dành cho cô ta cũng không bao giờ sâu đậm nhủ vậy.

” Thiếu Đường, cám ơn anh!” Cô ta nhẹ giọng mở miệng nói.

Lăng Thiếu Đường xoay người, nhìn An Vũ Ân nói : ” Tiểu Phong là người của nhà họ Lăng, anh làm vậy cũng là chuyện thường tình.”

Trong lòng An Vũ Ân hơi xót xa, cô ta cúi đầu không nói gì.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, suốt đem ba người đều không ngủ. Thứ nhất là chờ kết quả kiểm tra, thứ hai là chờ Tiểu Phong tỉnh lại.

” Hinh Nhi, nghe lời, em vào phòng dành cho khách quý nghỉ ngơi một chút, có được không ?” Lăng Thiếu Đường lo lắng cho thân thể của Kỳ Hinh, nhẹ giọng nói.

Kỳ Hinh lắc đầu, ru rú ở trong lòng anh: ” Đường, để em và cục cưng ở đây với anh được không?”

Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường thương tiếc vỗ về lên làn tóc mềm mại của cô, anh biết Kỳ Hinh sẽ không nghe mình khuyên, dù sao trong lòng cô rất khẩn trương thì làm sao ngủ yên được đây ?

Vì thế anh than nhẹ một tiếng nói: ” Được rồi, nếu thấy mệt thì nằm trong lòng anh ngủ đi nhé !”

Kỳ Hinh nhẹ nhàng gật đầu.

Lăng Thiếu Đường ngẩng đầu nhìn An Vũ Ân, nói: ” Vũ Ân, bác sĩ nói Tiểu Phong sẽ tỉnh lại nhanh thôi, cho nên em không cần phải lo lắng như vậy!”

An Vũ Ân nhìn khuôn mặt tuấn dật của Lăng Thiếu Đường, trong lòng đau xót, lập tức gật đầu.

Không biết qua bao lâu, bây giờ đã là sáng sớm ngày hôm sau, ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ, nhẹ nhàng chiếu vào phòng, rốt cuộc các bác sĩ đã kiểm tra xong, họ mang theo vẻ mặt mệt mỏi và thất vọng đi vào.

Lăng Thiếu Đường, Kỳ Hinh và An Vũ Ân đồng thời đứng dậy, lại gần bác sĩ.

” Bác sĩ, sao rồi?” An Vũ Ân khẩn trương hỏi.

Trên mặt bác sĩ lộ ra vẻ khó xử.

Lăng Thiếu Đường nhẹ chau mày lại, giọng nói trầm thấp, lạnh ngắt hỏi: ” Kết quả kiểm tra như thế nào?”

Bác sĩ lau mồ hôi lạnh trên trán: ” Lăng tiên sinh, bước phối hình diễn ra rất thuận lợi, nhưng kém may mắn ở chỗ – nhóm máu của ngài và bệnh nhân không giống nhau!”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.