Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.6 – Chương 79: Giải phóng nỗi đau



Ánh sao chiếu những tia sáng xuống căn phòng ngủ, khiến căn phòng trở nên tĩnh lặng và dịu dàng.

Lăng Thiếu Đường bế Kỳ Hinh lại bên giường, đang chuẩn bị nhẹ nhàng đặt cô xuống…

Có thể do Kỳ Hinh vừa mới thích ứng được với độ ấm và tư thế này, tự dưng thay đổi khiến cô cảm thấy không quen.

– Ưm…

Bàn tay cô bỗng bắt lấy cánh tay Lăng Thiếu Đường, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn dán chặt vào cánh tay anh, dường như luyến tiếc phải rời xa sự ấm áp và hơi thở quen thuộc này.

Hành động của Kỳ Hinh làm hòa tan sự lạnh lẽo của Lăng Thiếu Đường, sự yêu chiều ngập tràn trong mắt anh.

Anh nhẹ nhàng nằm xuống như sợ cô sẽ tỉnh lại, sau đó ôm Kỳ Hinh vào lòng.

Dường như cảm thấy yên bình, hàng lông mày đang nhíu chặt của Kỳ Hinh dần giãn ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vô thức dựa sát vào lồng ngực ấm áp của Lăng Thiếu Đường, cơ thể xinh đẹp cũng dính chặt vào thân hình cường tráng của anh.

Lăng Thiếu Đường đột nhiên cảm thấy căng thẳng.

Chết tiệt! Chỉ ôm cô thôi mà dục vọng trong anh lại rục rịch trỗi dậy.

Kỳ Hinh đang say ngủ như tìm được nơi thoải mái, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào ngực anh.

Cô như một con vật nhỏ khiến người khác phải thương yêu, hơi thở đều đặn cũng khiêu khích tính nhẫn nại của anh.

Chết tiệt!

Lăng Thiếu Đường không đè nén nổi bản thân mình, anh rướn người lên, hôn lên môi cô.

Cô đẹp như vậy, hơi thở của cô vừa thơm ngát và hấp dẫn.

Lăng Thiếu Đường đẩy cánh môi của cô ra, luồn đầu lưỡi vào thăm dò, cùng chiếc lưỡi mềm mại của cô chơi đùa.

– Ưm…

Kỳ Hinh rên lên một tiếng.

Tiếng kêu của cô bỗng châm lên khát vọng trong anh khiến nụ hôn của anh càng ngày càng trở nên mạnh mẽ.

– A…

Kỳ Hinh mở mắt ra, nhưng từ ánh mắt mông lung có thể thấy cô vẫn chưa tỉnh hẳn.

Là anh sao?

Hơi thở quen thuộc…

Nụ hôn dịu dàng!

Thì ra…

Cô mơ một giấc mơ thật đẹp…

Cô cứ nghĩ rằng mình đang nằm mơ…

Trong mơ, không có sự lạnh lùng, tàn nhẫn…

Trong mơ, nụ hôn của anh cũng hết sức ngọt ngào…

Trong mơ, cũng không có… An Vũ Ân…

Nụ hôn của anh khơi lên tình cảm sâu bên trong cô…

Nụ hôn và sự đau buồn như quấn lấy nhau khiến cô rung động.

Cô không biết thì ra nụ hôn trong mơ lại thật đến vậy, trong mơ, Lăng Thiếu Đường làm cô say đắm, thì ra đây mới chính là Đường của cô…

Khi Lăng Thiếu Đường rời khỏi đôi môi cô, trả lại không gian cho cô hô hấp, Kỳ Hinh không nhịn được, bật ra một tiếng kêu nhỏ.

Cô thở hổn hển, sau đó lại chủ động hôn lên môi anh…

Sự mông lung mờ ảo khiến cô muốn níu giữ khoảnh khắc tốt đẹp này…

Sự mê ly của Kỳ Hinh khiến Lăng Thiếu Đường bật cười.

Lúc này Kỳ Hinh cảm thấy mơ mà như thật, hai tay đặt trước ngực anh cũng cảm nhận được nụ cười ấy.

Hai bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt lấy vạt áo anh, cô trúc trắc dùng lưỡi của mình tiến vào miệng anh, hấp dẫn anh.

Sự trúc trắc của cô khiến anh thấy buồn cười. Anh liền giúp cô, từ bị động chuyển sang chủ động.

Từ ánh mắt của Kỳ Hinh, Lăng Thiếu Đường có thể thấy được lúc này Kỳ Hinh vẫn còn chưa tỉnh táo.

Chẳng lẽ cô tưởng mọi thứ đều đang trong mơ sao?

Không được!

Anh không cho phép cô trốn tránh như vậy!

Nghĩ đến đây, Lăng Thiếu Đường mút mạnh hai cánh môi của cô, nụ hôn điên cuồng như muốn ép cô phải tỉnh lại.

– A…

Khi nhận ra đây là thực, gò má của Kỳ Hinh hơi ửng hồng.

Cô run lên, đồng thời nhớ lại cái tên An Vũ Ân.

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp như ánh sáng, long lanh nhìn Lăng Thiếu Đường.

Cô rất muốn hỏi anh một câu, rằng anh còn yêu Ân Vũ Ân sao?

Nhưng cô không thể bật khỏi miệng, chỉ có thể tình nguyện để vấn đề này nghẹn lại trong lòng, như một thứ nhọt độc ăn mòn trái tim cô.

– Có thích nụ hôn này không?

Lăng Thiếu Đường cất giọng khàn khàn, lồng ngực lên xuống phập phồng.

Anh rất muốn biết cảm giác của cô.

Nhất là sau khi biết cô biết tới An Vũ Ân, anh lại càng muốn hiểu rõ cảm xúc của Kỳ Hinh.

Kỳ Hinh ngước mắt nhìn Lăng Thiếu Đường.

Lúc này, hành động của Lăng Thiếu Đường tạo cho cô một loại ảo giác…

Cô không phải là tình nhân của anh mà là người phụ nữ anh yêu thương nhất!

Lăng Thiếu Đường nhìn cô như đang trong mộng ảo, trong lòng hơi đau xót.

Kỳ Hinh lúc này càng khiến trái tim Lăng Thiếu Đường rung động…

Cô đang nghi ngờ bản thân…

Cô đang đau lòng…

Đồng thời, cô đang che giấu…

– Cô bé, biểu cảm của em khiến tôi rất thích!

Đôi mắt đen láy của anh đầy yêu chiều, che kín ngọn lửa sâu bên trong. Anh cúi xuống hôn cô lần nữa!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.