Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.6 – Chương 92: Tứ lưỡng bạt thiên cân*



*Ý là dùng lực lượng rất nhỏ để giải quyết vấn đề rất lớn, lấy nhỏ thắng ít.

Khi Lăng Thiếu Đường buông Kỳ Hinh ra, đôi mắt của cô lóe lên những tia sáng vụn vặt luống cuống, đôi môi anh đào ẩm ướt đỏ hồng.

Dáng hình này của Kỳ Hinh cực kỳ hấp dẫn ánh mắt của Lăng Thiếu Đường.

Lăng Thiếu Đường vẫn ôm chặt lấy cô, hơi cúi người nói giọng nhỏ nhẹ: “Hinh Nhi, tôi rất nhớ em!”

Một câu nói đơn giản ấy thôi đã nói lên toàn bộ tâm trạng mấy ngày qua của Lăng Thiếu Đường, tràn ngập tình yêu.

Kỳ Hinh ngước nhìn khuôn mặt mạnh mẽ đầy tình cảm của anh, cô cúi đầu xuống, lời nói ấy của anh khiến từng con sóng cuộn trào trong lòng cô.

Lồng ngực cô dường như bị thứ cảm xúc cảm động không tên đâm vào, có chút đau đớn.

Lúc này, biểu cảm của Lăng Thiếu Đường không giống như đang nói dối, anh dường như đang hành động cực kỳ chuẩn mực với một người tình nhân, hoàn toàn biểu đạt tình cảm của bản thân.

Nhưng…

Anh là Lăng Thiếu Đường!

Anh có thể tàn nhẫn quét sạch mọi sự dịu dàng trong nháy mắt, cũng có thể bày ra biểu cảm gặp dịp thì chơi.

Ở bên cạnh anh không thiếu những người phụ nữ chủ động, đây chẳng qua chỉ là một mánh khóe của anh mà thôi.

Anh cũng sẽ nói những lời này với những người phụ nữ khác sao?

Cả… An Vũ Ân nữa, anh có từng nói với cô ấy như vậy không?

Anh say mê cô ấy, mê muội cô ấy…

Thậm chí chỉ vì An Vũ Ân mà không ngừng hành hạ, tra tấn cô, xúc phạm cô!

Khóe miệng Kỳ Hinh khẽ run lên: “Nhớ cái gì chứ?”

Trong lòng Kỳ Hinh dâng lên nỗi buồn vô cớ.

– Nụ cười của em, sự tức giận của em, còn cả mùi hương thơm ngát trên người, tất cả mọi thứ của em, tôi đều nhớ hết!

Lăng Thiếu Đường dịu dàng hôn lên mắt cô, nhỏ giọng nói.

Nói xong, anh lại cúi đầu xuống…

– Không…

Kỳ Hinh thở khẽ, sự điên cuồng và kề cận của anh khiến cô không thể khống chế nổi bản thân, giọng nói nhỏ hơi run run: “Anh đừng có những hành động quá giới hạn!”

Lăng Thiếu Đường nhướn mày, đôi mắt tràn đầy dục vọng nhìn thẳng vào Kỳ Hinh: “Giờ tôi có thể ôm em vào phòng ngủ, làm ra những chuyện quá đáng hơn thế!”

Khi vừa được tận hưởng sự thơm ngọt của cô, anh mới phát hiện bản thân mình nhớ cô tới nhường nào.

Lúc này anh chỉ muốn vứt cô xuống giường, không ngừng chiếm hữu cô để giải tỏa nỗi nhớ nhung bao lâu này.

Kỳ Hinh chắc chắn là một tiểu yêu tinh cực kì mê hoặc lòng người!

Dưới ánh mắt dấy lên từng đợt sóng của Lăng Thiếu Đường, Kỳ Hinh hoảng sợ.

Cô rất quen thuộc với tín hiệu này của anh.

Đó là một hơi thở ngập mùi nguy hiểm, hơi thở có thể khiến cô trầm luân trong đó.

Cô cố gắng tránh thoát khỏi sự nóng bỏng của Lăng Thiếu Đường, buộc bản thân mình phải thanh tỉnh trở lại.

– Hôm nay anh đã sắp xếp rất nhiều việc, chẳng lẽ không định giải thích gì với tôi sao?

Đôi mắt trong veo của cô hơi xoay chuyển, cực kì mê người.

– Em muốn nghe cái gì?

Lăng Thiếu Đường cũng thầm hít sâu một hơi, cố gắng áp chế tà niệm của bản thân.

Anh chống nhẹ cằm mùi lên đỉnh đầu Kỳ Hinh.

Đôi mắt nhắm lại che đi dục vọng bên trong, anh chỉ muốn tham lam hít trọn mùi hương tự nhiên thơm mát tỏa ra từ người Kỳ Hinh.

– Tại sao anh lại chia cổ phần Lăng thị cho tôi?

Kỳ Hinh hỏi.

Lăng Thiếu Đường không mở mắt, chỉ miễn cưỡng mở miệng nói: “Em cũng nghe tôi nói rồi đấy, tôi vốn là người rất hào phóng với phụ nữ. Em là người phụ nữ của của Lăng Thiếu Đường tôi, cho em chút cổ phần có gì không được?”

Lời này nghe ra dù có chút đạo lý những vẫn có gì đó là lạ.

Kỳ Hinh hơi ngẩn người ra, đây là ý định ban đầu của anh sao?

Tại sao cô lại cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy?

Nhưng, nếu Lăng Thiếu Đường không nói ra thì người khác có muốn hỏi cũng chẳng hỏi được gì.

– Vậy sao anh lại yên tâm giao cho tôi hạng mục cạnh tranh đấu thầu việc trùng tu lại những khu vực bị tàn phá?

Kỳ Hinh đặt câu hỏi thứ hai.

Tiếng cười trầm thấp bật ra khỏi cổ họng Lăng Thiếu Đường: “Không phải là yên tâm, mà là yêu cầu! Yêu cầu em nhất định phải làm được! Không có thương lượng gì hết!”

Kỳ Hinh bỗng chốc xoay người lại.

Lăng Thiếu Đường cũng mở hai mắt ra, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hai mắt Kỳ Hinh.

– Anh cho rằng tôi sẽ vừa lòng với câu trả lời kiểu tứ lưỡng bạt thiên cân này sao?

Ngữ khí của Kỳ Hinh đã trở nên bất mãn.

Khóe môi Lăng Thiếu Đường nhếch lên một nụ cười tà xấu xa, mang theo sự hấp dẫn chí mạng, phụ nữ không cẩn thận sẽ bị chìm sâu trong nụ cười ấy mà không thể tự thoát ra được.

– Chẳng lẽ em không muốn bồi thường chút gì vì hành vi của mình sao?

Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng lọt vào tai Kỳ Hinh không khác nào sét đánh ngang tai.

– Anh… anh có ý gì? – Cô hơi run run.

Lăng Thiếu Đường hôn một cái lên môi Kỳ Hinh rồi lập tức nói với cô: “Không nhớ chuyện tiết lộ tài liệu mật à?”

Kỳ Hinh mở to hai mắt.

– Đúng, chính tôi đã nhìn lén tài liệu mật của Lăng thị, nhưng… không phải anh đã sớm biết rồi sao?

Cô cười lạnh, nhìn thẳng vào đôi mắt đen của Lăng Thiếu Đường.

Lăng Thiếu Đường hơi híp mắt lại, không nói gì, ánh mắt lóe lên sự tán thưởng.

– Tôi còn đang nghi ngờ tại sao trong tài liệu về những hạng mục kinh doanh lại có thể có tài liệu về những quyết sách trong tương lai, hơn nữa còn là mảnh đất rất có giá trị đang sắp được đấu thầu. Ngay từ đầu tôi tưởng rằng Kelly đưa nhầm tài liệu, nhưng một cô thư ký chuyên nghiệp làm việc bên cạnh tổng giám đốc thì sao có thể phạm sai lầm như vậy được chứ?

Khóe môi Kỳ Hinh cong lên nụ cười châm biếm.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.