Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.8 – Chương 116: Yêu thương



Khi nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Kỳ Hinh, anh biết cô gái ngốc nghếch này luôn kìm nén, cô luôn tin tưởng và hy vọng vào anh.

Trong cả quá trình, anh không hề nhìn thấy sự luống cuống hay điên cuồng và tuyệt vọng của cô, từ đầu tới cuối chỉ có dáng vẻ lạnh nhạt của Kỳ Hinh khiến anh càng không thể buông tay.

Chad ở phía đối diện Lăng Thiếu Đường cũng mím môi lại, anh ta uống một ngụm rượu vang rồi nhẹ giọng nói:

– Xem ra trận thiên tai này xảy ra cũng không phải là không tốt, còn có thể tạo nên một chuyện tốt!

Lăng Thiếu Đường nghe ra ý của Chad nhưng vẫn không hề tức giận, khóe môi lại cong lên nụ cười, ánh mắt chưa hề rời khỏi Kỳ Hinh.

– Nếu bây giờ tôi bảo anh lập tức quay về thì anh có cho rằng tôi lạnh lùng quá không? – Chad có vẻ buồn cười, nhìn Lăng Thiếu Đường.

Thật ra, Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh có ngày hôm nay, anh ta cũng thấy vui mừng.

Ánh mắt Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh hệt như đang nhìn người yêu, không hề rời mắt đi chỗ khác. Xem ra cơn dư chấn này đã kéo hai người lại gần nhau hơn, chuyện xấu biến thành chuyện tốt, đúng là “Tái ông mất ngựa, chưa biết họa phúc thế nào”.

Khóe miệng Lăng Thiếu Đường cong lên, anh tựa lưng vào ghế, lười biếng nói:

– Cậu không phải là lạnh lùng đâu, mà cực kỳ lạnh lùng!

Chad bật cười, nếu so về độ lạnh lùng thì sao có thể bì được với Lăng Thiếu Đường chứ?

– Thiếu Nghị đang ổn định giá cổ phiếu à? – Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng hỏi.

Chad gật đầu: “Đúng, mấy ngày nay anh ấy luôn ứng phó với đám cổ đông và thị trường chứng khoán. Trải qua chuyện lần này, phó tổng giám đốc Lăng quả thực đã tốn không ít công sức”.

Lăng Thiếu Đường có chút đăm chiêu rồi gật đầu.

– Chỉ cần Thiếu Nghị toàn tâm toàn ý với công ty, với năng lực của nó, tôi cũng không vội quay về.

Ngữ khí điềm nhiên, không nghe ra chút cảm xúc nào.

Chad hơi nhíu mày: “Nhưng, mọi người đều nhất trí cho rằng anh nên xuất hiện trước phiên giao dịch cuối tuần, nếu không nhất định thị trường chứng khoán sẽ bị ảnh hưởng. Dù sao Thiếu Nghị cũng không phải tổng giám đốc của tập đoàn, chuyện này các cổ đông sẽ không để yên”.

Lăng Thiếu Đường uống cạn ly rượu rồi nói:

– Tôi sẽ giải thích qua truyền thông, lần này tôi không muốn gây ồn ào thêm, không cần mời nhiều phóng viên, một hai người đại diện có uy tín là được!

Chad trầm ngâm, đó cũng không phải vấn đề quá khó, nhưng…

– Các cổ đông nhất định sẽ yêu cầu câu trả lời thỏa đáng của anh!

– Tôi sẽ tham dự cuộc họp hội đồng quản trị, nhưng mọi chuyện phải chờ Hinh Nhi bình phục đã.

Ngữ khí của Lăng Thiếu Đường hết sức kiên định, không cho phép thương lượng thêm.

Lúc này, ngoài Kỳ Hinh ra, trong lòng anh không có gì là quan trọng cả.

Kỳ Hinh hôn mê, vì mất nhiều năng lượng nên cô ngủ rất lâu, đã ngủ trên giường hai ngày rồi, cho đến sáng sớm ngày thứ ba…

Ánh mặt trời tươi đẹp xuyên qua cửa sổ sát sàn trong phòng bệnh cao cấp chiếu vào, tỏa sáng cả một căn phòng, thấm đượm cả vào chiếc thảm trải sàn, mọi thứ trông đều đầy sức sống.

Trên đầu giường là hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa, trong ánh nắng sớm mai, mùi hương vương vít khắp căn phòng.

Lăng Thiếu Đường mặc một chiếc áo sơ mi, cúc áo phía trên không cài để lộ ra làn da khêu gợi, xuống dưới là chiếc quần Âu tôn lên đôi chân thon dài của anh.

Đôi mắt anh hết sức rạng rỡ, có thể thấy anh đã hoàn toàn khôi phục lại trạng thái bình thường.

Khi xem xong tạp chí New York, anh đặt tờ báo xuống sofa rồi đi về phía giường bệnh.

Kỳ Hinh đang ngủ yên hệt như một thiên sứ, vẻ mặt đã có sắc hồng, hàng lông mi dài không còn run lên bất an như trước nữa.

Lăng Thiếu Đường khẽ thở dài, ngón tay dài xoa lên gò má mềm mại của Kỳ Hinh, cảm giác trơn láng khiến anh rung động.

Anh biết qua việc lần này, cô đã cực kì hoảng sợ và tuyệt vọng khi cái chết cận kề.

Trong lòng Lăng Thiếu Đường cảm thấy cực kỳ áy náy. Nếu không gặp anh, có lẽ Kỳ Hinh sẽ giống những cô con gái nhà giàu khác, hưởng thụ cuộc sống ấm áp nhàn nhã.

Đôi mắt anh đầy đau lòng, anh cúi người xuống, dịu dàng hôn lên trán cô.

Sau đó, anh vào phòng tắm, lấy khăn mặt rồi quay lại bên giường, nhẹ nhàng mở cúc áo cô ra, cẩn thận lau mặt, cổ, xương quai xanh khêu gợi của cô.

Lúc này, đôi mắt của Lăng Thiếu Đường đầy si mê, cẩn thận và nhẫn nại chăm sóc người yêu đang nằm trên giường bệnh.

“Đường… thật ra em… em luôn tin rằng, chỉ cần có anh ở bên cạnh… dù có chết em cũng thấy hạnh phúc”.

“Hinh Nhi… em yêu anh sao?”

“Đường… em luôn yêu anh… yêu đến đau đớn… nhưng vẫn cứ yêu…”

Mỗi khi nhớ tới những lời này, trái tim anh lại như bị bóp nghẹn, tim đập liên hồi. Cô yêu anh đến đau đớn, nhưng dù là vậy, cô vẫn yêu anh!

Đôi mắt thâm thúy của anh giờ tràn đầy tình cảm. Trong tình cảnh như vậy, cô đã giao hết toàn bộ lòng tin cho anh, vậy nên anh không cho phép cô chết, vì cô là người phụ nữ anh muốn nắm tay đi đến trọn đời.

Tất cả vẫn chưa muộn!

Khóe miệng Lăng Thiếu Đường cong lên nụ cười yêu thương, trong lòng anh, chỉ có Kỳ Hinh mới có tư cách trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Lăng. Anh đột nhiên lại phát hiện ra muốn được đứng trong nhà thờ cùng Kỳ Hinh.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.