Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Q.8 – Chương 120: Người trong lòng lăng thiếu đường



Những người yêu thương nhau đang trong giai đoạn buồn thương

Bầu trời đen như đang mỉm cười

Không có gió, cũng chẳng có mây

Chỉ có một màu xám tịch liêu

Cùng mênh mông trống trải!

* * *

Ánh trăng sáng tỏ như trốn sau tầng mây, bầu trời đêm càng thêm đen đặc, ánh sáng trong phòng ngủ cũng bắt đầu tỏa ra những tia sáng dịu nhẹ, sự lạnh lùng bỗng chốc len vào lòng Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh.

– Em vừa nói gì? Ai cho em nhắc tới cái tên này?

Lăng Thiếu Đường hét lên, sắc mặt đột nhiên thay đổi, sự dịu dàng trong mắt cũng biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo.

Từ người anh tản ra sự lạnh lùng khiến Kỳ Hinh không rét mà run.

Cô ngẩng đầu nhìn Lăng Thiếu Đường đang lên cơn thịnh nộ, đau lòng hỏi:

– Anh… vẫn không quên được An Vũ Ân, phải không?

Giọng nói của Kỳ Hinh tuy rất dịu dàng nhưng lại giống như một quả bom nổ tung trong lòng Lăng Thiếu Đường.

Vô số những mảnh ghép nhỏ bắt đầu hiện lên trong đầu anh, tuy rằng không còn đau đớn như trước nhưng vẫn đâm vào trái tim anh.

– Hinh Nhi, An Vũ Ân với anh mà nói là chuyện đã qua, chúng ta đừng nhắc lại nữa, có được không?

Khi Lăng Thiếu Đường nhận ra mình đang tức giận, anh mới ý thức được biểu cảm của mình sẽ khiến Kỳ Hinh sợ hãi, anh thở dài.

Cuộc đời này anh chưa từng yêu chiều khuyên giải phụ nữ như vậy.

Quả nhiên là vậy!

Sự bi thương như cơn thủy triều trào dâng trong lòng Kỳ Hinh, dường như chôn vùi cả bản thân cô.

Ở trong lòng Lăng Thiếu Đường, An Vũ Ân chiếm một vị trí quan trọng, vị trí đó cô vĩnh viễn không thể nào với tới được.

Cô khờ dại cho rằng trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, trong lòng Lăng Thiếu Đường, cô là quan trọng nhất. Nhưng cô sai rồi, từ giọng điệu và biểu cảm của Lăng Thiếu Đường, rốt cuộc cô cũng biết bản thân vĩnh viễn không thể so sánh với cô An Vũ Ân kia.

Anh yêu cô ấy còn hơn yêu cô!

Cảm giác như có lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trong tim, cô dường như còn nghe được cả tiếng máu rơi tí tách. Khi nghĩ đến điều này, cô mới ngộ ra rằng…

Dù là hai năm trước hay hai năm sau, Lăng Thiếu Đường đều chưa từng nói với cô ba từ “anh yêu em”!

Khuôn mặt Kỳ Hinh trở nên tái nhợt! Trong khu vực xảy ra thiệt hại, Lăng Thiếu Đường đã vì cô làm tất cả mọi chuyện khiến cô tin rằng anh yêu cô, bằng không sao anh có thể tình nguyện thà mất mạng nhưng vẫn muốn bảo vệ cô được chứ?

Cô tự tin cho rằng Lăng Thiếu Đường yêu mình, nhưng hôm nay cô đã phải nghi ngờ điều này!

Lăng Thiếu Đường hẳn là không quên được An Vũ Ân, nếu không sẽ không có phản ứng mạnh như vậy.

Nếu anh ấy thật sự đã buông bỏ cô ấy, hoặc là yêu cô nhiều đến vậy thì anh có thể dễ dàng buông thù hận trong lòng xuống. Nếu đúng như lời anh nói, An Vũ Ân là chuyện đã qua thì tại sao đến giờ anh vẫn không thản nhiên đối mặt?

Anh có biểu hiện như vậy, chỉ có thể chứng tỏ một điều, người anh yêu sâu đậm chính là An Vũ Ân!

Kỳ Hinh đè chặt tay lên ngực, cô cảm thấy rất đau thương, cảm giác ấy khiến cô không hít thở nổi.

Ghen tị! Đúng, cô thật sự rất ghen tị với An Vũ Ân!

Cô ghen tị vì An Vũ Ân có được một trái tim hoàn chỉnh của Lăng Thiếu Đường, được Lăng Thiếu Đường để tâm, được Lăng Thiếu Đường yêu thương.

Cô rời tầm mắt, không nhìn vào nét mặt có phần tức giận của Lăng Thiếu Đường. Lúc này, cô sợ không dám hỏi anh có còn yêu An Vũ Ân hay không, vì cô thật sự không dám đối mặt với hiện thực, cũng giống như cô không dám hỏi Lăng Thiếu Đường có yêu mình không.

Kỳ Hinh nhìn đi chỗ khác, cố gượng cười khiến người ta nhìn vào cũng phải đau lòng. Cô hé mở đôi môi anh đào:

– Anh đã không muốn nói thì em sẽ không hỏi lại nữa!

Giọng nói êm ái có chút đau lòng.

Lăng Thiếu Đường nóng lòng muốn vuốt tóc cô.

Kỳ Hinh không truy hỏi, thậm chí còn thể hiện được sự cô đơn và đau lòng khiến anh càng thêm nôn nóng.

Anh không biết mình bị làm sao nữa, một mặt anh không muốn để Kỳ Hinh biết chuyện liên quan đến An Vũ Ân, nhưng mặt khác, anh không muốn nhìn thấy sự buồn lòng của Kỳ Hinh.

Anh nắm chặt tay lại, cố gắng kìm nén sự mâu thuẫn trong lòng, cầm một bộ quần áo rồi mở cửa phòng ra…

– Đường… – Kỳ Hinh kinh hãi, thốt lên.

Đôi mắt đen của Lăng Thiếu Đường đầy tình cảm, anh cố gắng giữ giọng bình thường, hờ hững nói một câu:

– Em cứ ngủ trước đi, đừng chờ anh!

Rầm!

Kèm với tiếng sập cửa, trái tim của Kỳ Hinh cũng như con bướm xinh đẹp đột nhiên rơi xuống…

Cô không đuổi theo anh ra ngoài mà vùi mình trên giường, ôm chặt lấy chiếc gối ôm mềm mại, cơ thể bé bỏng hơn run lên.

Lạnh quá! Tại sao lại lạnh như vậy chứ?

Ánh trăng len lỏi qua tầng mây chiếu rọi vào khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Khuôn mặt trắng trẻo ấy giờ lại hơi tái nhợt, đôi mắt cũng bị sự cô đơn và đau buồn lấp đầy.

Bốn phía đều yên tĩnh. Cô tắt đèn đi, vùi bản thân vào trong đêm tối, ngón tay bấu chặt lấy gối ôm.

Trái tim đau lắm, đau đớn vỡ nát! Trái tim đang khóc, vì cô nghe thấy tiếng nước mắt rơi!

Không phải cô đã đoán được rồi sao, yêu Lăng Thiếu Đường là đau khổ, đây là chuyện cô đã biết từ lâu, đáng lẽ trái tim không nên đau khổ đến vậy!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.